Anh hùng Lực lượng vũ trang

LÊ XUÂN SINH – NGƯỜI CHỈ HUY NHIỀU LẦN BỊ THƯƠNG VẪN BÁM TRẬN ĐỊA

Anh hùng LLVTND Lê Xuân Sinh (sinh năm 1944), quê xã Nông Trường, huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa, nhập ngũ ngày 14/4/1962. Khi được tuyên dương Anh hùng, ông là Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 7 bộ binh, Trung đoàn 16, Phân khu 1, Mặt trận Đông Bắc Sài Gòn. Trong quá trình chiến đấu, ông tham gia 42 trận, diệt 125 quân Mỹ và quân đội Việt Nam Cộng hòa, nhiều lần bị thương nhưng vẫn tiếp tục chỉ huy chiến đấu. Ngày 20/12/1969, ông được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Thanh Hóa22/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một chi tiết xuất hiện nhiều lần trong những trận đánh của Lê Xuân Sinh:

BỊ THƯƠNG – NHƯNG KHÔNG RỜI TRẬN ĐỊA.

Ở Đắc Tô, ông bị thương khi đang phá đến lớp hàng rào thứ tư.

Cấp trên cho phép rút ra.

Ông xin ở lại.

Ở Chà Dơ, ông:

3 LẦN BỊ THƯƠNG

nhưng vẫn tiếp tục chỉ huy.

Đến trận Khu Trảng năm 1968:

LẠI 2 LẦN BỊ THƯƠNG

và vẫn cùng đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.

Người chiến sĩ ấy là:

LÊ XUÂN SINH

TỪ THANH HÓA VÀO CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM

Lê Xuân Sinh sinh năm 1944, quê xã Nông Trường, huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa.

Cha và mẹ ông đều từng tham gia công tác trong kháng chiến chống Pháp.

Năm 18 tuổi, ngày 14 tháng 4 năm 1962, Lê Xuân Sinh nhập ngũ.

Sau khoảng hai năm huấn luyện và công tác tại miền Bắc, cuối năm 1964, ông cùng đơn vị vào miền Nam chiến đấu.

Qua thực tiễn chiến trường, Lê Xuân Sinh dần thể hiện sở trường:

ĐÁNH THỌC SÂU – CƠ ĐỘNG – TÁO BẠO – XỬ TRÍ LINH HOẠT.

Theo tài liệu tuyên dương, ông đã:

THAM GIA 42 TRẬN

và trực tiếp:

DIỆT 125 ĐỊCH.

Trung đội do ông chỉ huy có 4 lần được công nhận là “Trung đội anh dũng diệt Mỹ”.


ĐẮC LONG 1965 – TỪ MỞ RÀO ĐẾN ĐÁNH THẲNG SỞ CHỈ HUY

Trong trận đánh đầu tiên tại Đắc Long năm 1965, nhiệm vụ ban đầu của Lê Xuân Sinh là sử dụng bộc phá mở hàng rào.

Nhiệm vụ hoàn thành.

Nhưng ông nhận thấy thời cơ thuận lợi.

Thay vì dừng lại, Lê Xuân Sinh:

DẪN ĐẦU TỔ THỌC SÂU.

Ông cùng đồng đội chiếm lô cốt đầu cầu rồi tiếp tục đánh vào:

SỞ CHỈ HUY ĐỊCH

và diệt tên đồn trưởng.

Việc đánh nhanh vào vị trí chỉ huy góp phần tạo điều kiện cho đơn vị phát triển tiến công và làm chủ trận địa.


ĐẮC TÔ – BỊ THƯƠNG VẪN TIẾP TỤC PHÁ RÀO

Cũng trong năm 1965, Lê Xuân Sinh tham gia trận đánh chi khu Đắc Tô.

Ngay khi trận đánh bắt đầu, 2 chiến sĩ trong tổ bị thương.

Ông lập tức sử dụng lựu đạn và thủ pháo của những người bị thương để yểm hộ cho bộ phận bộc phá tiếp tục mở cửa.

Nhưng hàng rào vẫn chưa mở hết.

Một số chiến sĩ bộc phá tiếp tục thương vong.

Lê Xuân Sinh không chờ người thay thế.

Ông:

TỰ LẤY BỘC PHÁ TIẾP TỤC MỞ RÀO.

Đến lớp hàng rào thứ tư, ông bị thương.

Cấp trên cho phép rút khỏi trận địa.

Nhưng Lê Xuân Sinh:

XIN TIẾP TỤC CHIẾN ĐẤU.

Sau đó, ông dẫn tổ thọc sâu đánh thẳng vào khu vực nhà quận trưởng, góp phần cùng đơn vị tiêu diệt đối phương và thu vũ khí.


CHÀ DƠ 1966 – 3 LẦN BỊ THƯƠNG

Trận Chà Dơ năm 1966 là lần đầu đơn vị của Lê Xuân Sinh trực tiếp đánh quân Mỹ.

Trận tập kích ban đầu diễn biến thuận lợi.

Nhưng rồi:

TRUNG ĐỘI TRƯỞNG HY SINH.

Trong tình huống chỉ huy bị khuyết, Lê Xuân Sinh lập tức lên thay.

Ông tiếp tục tổ chức đơn vị tiến công.

Quân đối phương phản kích quyết liệt.

Lê Xuân Sinh bị thương.

Rồi bị thương thêm lần nữa.

Và lần thứ ba.

3 LẦN BỊ THƯƠNG TRONG MỘT TRẬN ĐÁNH.

Nhưng theo tài liệu tuyên dương, ông vẫn bình tĩnh chỉ huy và động viên đồng đội chiến đấu:

CHO ĐẾN KHI TRẬN ĐÁNH KẾT THÚC.


GÒ SỎI 1967 – QUAY LẠI CÕNG THƯƠNG BINH

Tháng 11 năm 1967, đơn vị nhận nhiệm vụ tập kích một tiểu đoàn Mỹ tại Gò Sỏi.

Đến khi trời sáng, đối phương tổ chức phản kích.

Trung đội của Lê Xuân Sinh:

MẤT LIÊN LẠC.

Trong tình thế bị vây, ông vẫn bình tĩnh chỉ huy chiến đấu và sử dụng hỏa lực đánh lạc hướng đối phương, tạo điều kiện để đồng đội rút khỏi khu vực nguy hiểm.

Nhưng khi rút ra, Lê Xuân Sinh phát hiện:

VẪN CÒN THƯƠNG BINH NẰM LẠI TRẬN ĐỊA.

Ông quay trở lại.

Bò vào khu vực chiến đấu.

Rồi:

CÕNG THƯƠNG BINH TRỞ VỀ VỊ TRÍ TẬP KẾT AN TOÀN.


XUÂN 1968 – VỪA RỜI BỆNH VIỆN LẠI VÀO TRẬN

Đầu Xuân 1968, Lê Xuân Sinh vừa từ bệnh viện trở về đơn vị.

Ông lập tức tham gia chiến đấu.

Tại ngã ba Cây Xoài, Lê Xuân Sinh chỉ huy trung đội luồn sâu tiến công một tiểu đoàn đối phương.

Bị thiệt hại, phía đối phương đưa thêm:

1 ĐẠI ĐỘI ĐẾN TIẾP VIỆN.

Đúng lúc đó, đại đội trưởng của Lê Xuân Sinh hy sinh.

Ông lên thay chỉ huy.

Thay vì đối đầu trực diện ngay lập tức, Lê Xuân Sinh tổ chức:

NHỬ ĐỊCH VÀO TRẬN ĐỊA.

Kết quả theo tài liệu:

ĐƠN VỊ TIÊU DIỆT GỌN LỰC LƯỢNG TIẾP VIỆN.

Nhưng trận đánh chưa kết thúc.

Đối phương tiếp tục phản kích.

Lê Xuân Sinh bị thương.

Ông vẫn cùng đồng đội:

BÁM TRẬN ĐỊA SUỐT 2 NGÀY

và đánh bật các đợt phản kích của 2 tiểu đoàn địch.

KHU TRẢNG 1968 – B.40 PHÁ LÔ CỐT ĐẦU CẦU

Bước vào đợt tiến công thứ ba năm 1968, Lê Xuân Sinh chỉ huy đại đội chủ công trong trận Khu Trảng.

Khi bộ phận mở cửa gặp khó khăn, ông trực tiếp lên phía trước kiểm tra.

Phát hiện lô cốt đầu cầu đang cản trở đội hình, Lê Xuân Sinh:

TRỰC TIẾP DÙNG B.40 PHÁ LÔ CỐT.

Sau đó ông chỉ huy bộ phận bộc phá tiếp tục phá hàng rào để mở đường cho đơn vị.

Trong quá trình chiến đấu:

LÊ XUÂN SINH BỊ THƯƠNG 2 LẦN.

Nhưng ông vẫn tiếp tục chỉ huy cho đến khi đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.

42 TRẬN – 125 ĐỊCH BỊ DIỆT

Quá trình chiến đấu được tài liệu tuyên dương khái quát bằng những con số:

42 trận tham gia chiến đấu

125 quân đối phương bị ông trực tiếp tiêu diệt

4 lần trung đội được công nhận “Trung đội anh dũng diệt Mỹ”

4 lần đạt danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ

Nhưng phía sau những con số ấy là một đặc điểm nổi bật:

NHIỀU LẦN BỊ THƯƠNG, NHIỀU LẦN VẪN TIẾP TỤC CHỈ HUY.

Ở Đắc Tô – bị thương nhưng xin ở lại.

Ở Chà Dơ – ba lần bị thương vẫn chiến đấu.

Đầu Xuân 1968 – bị thương vẫn bám trận địa hai ngày.

Ở Khu Trảng – hai lần bị thương vẫn tiếp tục chỉ huy.

TỪ CHIẾN SĨ ĐẾN TIỂU ĐOÀN PHÓ

Qua chiến đấu, Lê Xuân Sinh từng bước trưởng thành về năng lực chỉ huy.

Ông được đánh giá là người có tác phong chiến đấu:

mưu trí,

linh hoạt,

dũng cảm,

ưa đánh thọc sâu,

dám đảm nhận những tình huống khó khăn trên hướng tiến công chủ yếu.

Trong công tác, ông nghiêm chỉnh chấp hành mệnh lệnh, khiêm tốn học hỏi, đoàn kết với đồng đội và cùng tập thể xây dựng đơn vị.

Khi được tuyên dương Anh hùng, Lê Xuân Sinh đã là:

TIỂU ĐOÀN PHÓ TIỂU ĐOÀN 7

TRUNG ĐOÀN 16 – PHÂN KHU 1

MẶT TRẬN ĐÔNG BẮC SÀI GÒN

DANH HIỆU ANH HÙNG

Lê Xuân Sinh được:

4 lần tặng danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ

8 bằng khen

2 giấy khen

và:

HUÂN CHƯƠNG CHIẾN CÔNG GIẢI PHÓNG HẠNG BA.

Ngày 20 tháng 12 năm 1969, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng Lê Xuân Sinh danh hiệu:

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG

LÊ XUÂN SINH

Người chỉ huy 42 trận – nhiều lần bị thương vẫn không rời đội hình chiến đấu.

Từ một thanh niên Thanh Hóa nhập ngũ ở tuổi 18, qua những trận đánh ở Đắc Long, Đắc Tô, Chà Dơ, Gò Sỏi, ngã ba Cây Xoài và Khu Trảng, Lê Xuân Sinh trưởng thành thành một cán bộ chỉ huy cấp tiểu đoàn.

Điểm nổi bật trong câu chuyện của ông không chỉ nằm ở 125 đối phương bị tiêu diệt, mà còn ở tinh thần bám đơn vị, bám trận địa và nhận trách nhiệm chỉ huy trong những thời điểm khó khăn nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn