Bài viết

Lê Xuân Tấu

Gia Lai09/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

XE TĂNG HẾT ĐẠN, MỘT MÌNH CHIẾN ĐẤU GIỮA VÒNG VÂY QUÂN THÙ***Sau thắng lợi của Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào đầu năm 1971, quân địch không cam chịu thất bại. Chúng nhanh chóng điều chỉnh lực lượng, lấn chiếm Tha Teng, nhảy cóc ra Bản Phần, tạo thành thế liên hoàn từ Pắc Xoòng đến Xa La Van nhằm giành lại quyền kiểm soát cao nguyên Bô Lô Ven. Trong hệ thống phòng ngự ấy, cụm cứ điểm Y Tu - Ban Gnik có vị trí đặc biệt quan trọng vì án ngữ trục đường số 23 đi về Pắc Xế.

Để phá vỡ thế phòng ngự đó, Bộ Tư lệnh Mặt trận Y giao cho Trung đoàn 9 tiến công Y Tu - Ban Gnik. Tiểu đoàn xe tăng 198 được lệnh chi viện một đại đội. Nhiệm vụ được giao cho Đại đội 3 do đồng chí Lê Xuân Tấu chỉ huy. Lúc ấy, đại đội chỉ còn bốn xe tăng có thể chiến đấu. Sau nhiều năm hoạt động liên tục trên chiến trường Nam Lào, đó gần như là toàn bộ sức mạnh còn lại của đơn vị.Đầu tháng 6 năm 1971, trong những ngày mưa rừng nặng hạt, Đại đội 3 hành quân xuống phía nam. Đường sá lầy lội, có đoạn xe phải bò từng mét trên các sườn dốc trơn như đổ mỡ. Nhưng cuối cùng đơn vị vẫn có mặt đúng thời gian quy định, tổ chức hiệp đồng với Trung đoàn bộ binh 9 và chuẩn bị cho trận đánh.Rạng sáng ngày 10 tháng 6, các xe tăng bí mật cơ động vào vị trí xuất phát tiến công. Khi lệnh nổ súng được phát ra, những chiếc xe tăng đồng loạt lao lên. Dưới sự chỉ huy của Đại đội trưởng Lê Xuân Tấu, đội hình xe tăng dẫn dắt bộ binh đột phá thẳng vào cứ điểm Y Tu.Trận đánh diễn ra quyết liệt hơn dự kiến. Địch chống trả bằng đủ loại hỏa lực. Đạn súng máy, súng không giật và cả đạn chống tăng liên tục bắn về phía đội hình tiến công. Tuy nhiên, dưới sức ép mạnh mẽ của bộ binh và xe tăng, các vị trí phòng ngự của chúng lần lượt bị chọc thủng. Địch bắt đầu rút chạy về Ban Gnik.Chính trong giai đoạn truy kích ấy, xe tăng của Đại đội trưởng Lê Xuân Tấu gặp sự cố. Một quả đạn chống tăng của địch bắn trúng phần xích xe. Chiếc xe rung lên dữ dội rồi dừng hẳn giữa trận địa. Qua máy vô tuyến điện, đồng chí Tấu lập tức ra lệnh cho ba xe còn lại tiếp tục dẫn dắt bộ binh tiến công Ban Gnik, còn xe của mình ở lại dùng hỏa lực chi viện.Trong khi ba xe còn lại tiếp tục phát triển chiến đấu thì số địch còn sót lại ở Y Tu dần hoàn hồn. Chúng phát hiện chiếc xe tăng của đồng chí Tấu đã mất khả năng cơ động và đang nằm đơn độc giữa trận địa. Từ nhiều hướng, chúng bắt đầu tập trung lại, tìm cách tiêu diệt chiếc xe.Trên xe, đồng chí Tấu cùng kíp xe bình tĩnh chiến đấu. Pháo và súng máy liên tục nhả đạn. Nhiều tên địch bị tiêu diệt hoặc phải nằm ép xuống mặt đất. Nhưng trận đánh kéo dài, lượng đạn dự trữ ngày càng ít đi.Đến lúc những viên đạn cuối cùng được bắn ra khỏi nòng pháo, tình thế trở nên hết sức nghiêm trọng.Biết không thể tiếp tục cố thủ trong xe, đồng chí Tấu ra lệnh cho anh em mang theo vũ khí cá nhân rời khỏi xe qua cửa thoát hiểm dưới bụng xe tăng để tiếp tục chiến đấu.Thấy chiếc xe im tiếng, quân địch lập tức hò hét xông lên. Những loạt đạn AK của kíp xe lại vang lên. Một số tên địch ngã gục. Nhưng chúng đông hơn rất nhiều. Hết tốp này đến tốp khác lợi dụng các mô đất, bụi cây và hố đạn để áp sát.Giữa lúc đó, đồng chí Tấu phát hiện chân trái của mình đã bị thương. Máu thấm ướt cả ống quần. Anh hiểu rằng nếu cả ba người cùng cố thủ một chỗ thì sớm muộn cũng sẽ bị bao vây và tiêu diệt. Sau vài giây suy nghĩ, anh nói với hai đồng đội: "Nếu cả ba cùng nằm đây thì không ổn. Tôi sẽ ở lại giữ chúng. Hai đồng chí vòng ra sau, tìm cách đánh vào sườn”.Đó là một quyết định đầy hiểm nguy. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, đó là phương án duy nhất. Hai chiến sĩ lặng lẽ bò đi. Còn đồng chí Tấu tiếp tục nổ súng thu hút sự chú ý của địch.Quân địch tưởng chỉ còn một mình anh nên càng hung hăng hơn. Chúng liên tục thu hẹp vòng vây. Khoảng cách từ những họng súng đối phương đến vị trí của anh ngày một gần.Rồi khẩu AK trong tay anh cũng hết đạn.Chiến trường đột nhiên lắng xuống. Đồng chí Tấu nhớ lại rằng khi ấy anh chỉ còn hai quả lựu đạn. Anh rút chốt cả hai quả và nắm chặt trong tay. Nếu địch xông tới, anh đã chuẩn bị cho tình huống cuối cùng.May mắn thay, đúng vào lúc nguy hiểm nhất, tiếng súng bất ngờ nổ lên từ bên sườn đội hình địch. Hai đồng đội của anh đã tiếp cận được vị trí thuận lợi và khai hỏa. Bị đánh bất ngờ, quân địch chững lại.Ngay sau đó, từ hướng Ban Gnik vọng về tiếng động cơ quen thuộc. Ba chiếc xe tăng của Đại đội 3 sau khi hoàn thành nhiệm vụ đã quay trở lại.Sự xuất hiện của những chiếc xe tăng giống như đòn đánh cuối cùng làm tan rã ý chí chiến đấu của đối phương. Chúng vội vã bỏ chạy vào rừng.Lúc ấy, đồng đội mới chạy đến bên Đại đội trưởng Lê Xuân Tấu. Vết thương ở chân anh được băng bó. Chiếc xe tăng bị đứt xích cũng nhanh chóng được sửa chữa để rời khỏi trận địa.Sau này, mỗi khi nhắc lại trận đánh ở Y Tu - Ban Gnik, nhiều cán bộ, chiến sĩ Tiểu đoàn 198 vẫn nhớ như in hình ảnh người Đại đội trưởng bị thương, đơn độc bên chiếc xe tăng bất động giữa vòng vây quân địch.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn