LÊN ĐƯỜNG NHẬP NGŨ – NHỮNG BƯỚC CHÂN ĐẦU ĐỜI LÍNH

Năm 1967, khi đất nước còn đang chìm trong những trận bom ác liệt, tôi – chàng trai Diễn Châu, Nghệ An – nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Đảng: “Tất cả cho tiền tuyến – Tất cả vì miền Nam ruột thịt – Tất cả cho sự nghiệp giải phóng miền Nam thống nhất Tổ quốc.”
Mang trong mình nhiệt huyết của tuổi trẻ, tôi xung phong lên đường nhập ngũ. Ngày tập trung, chúng tôi đi bộ từ nhà đến Ủy ban xã, rồi được chính quyền xã dẫn xuống huyện để giao quân. Không có xe đưa đón như bây giờ; thanh niên trong xã cứ thế đi bộ theo đội hình, mang theo ba lô và niềm háo hức xen lẫn hồi hộp của lần đầu rời quê.Sang hôm sau, huyện đội đưa chúng tôi ra bãi giao quân, bàn giao cho Trung đoàn 22 đang huấn luyện tại huyện Như Xuân – Thanh Hóa.Ngay khi vừa nhập ngũ, chúng tôi trải qua cuộc hành quân đầu tiên dài 100km trong 2 ngày. Đó là thử thách lớn đối với một thanh niên mới 18 tuổi như tôi. Hai bàn chân phồng rộp, tê buốt, nhưng mỗi người đều nén đau, cố bước thật đều với đơn vị.Đến doanh trại, chúng tôi bắt đầu cuộc sống quân ngũ: nhà cửa, nhà bếp, lều lán đều phải tự dựng bằng tre, nứa và lá cọ. Sau đó là những ngày huấn luyện liên tục: tập bắn, đào hầm trú ẩn, công sự chiến đấu, lắp súng, ném lựu đạn…Khó khăn nhất là hành quân mang vác nặng: mỗi ngày đi khoảng 5km, rồi dần tăng lên. Khắc nghiệt nhất là hai tháng mưa rét, chăn màn không có, phải chống chọi với sương gió và cái lạnh miền Bắc.Nhưng tất cả những gian khổ ấy đều xuất phát từ buổi lên đường năm 1967, ngày mà một thanh niên Nghệ An như tôi quyết tâm bước vào cuộc đời binh nghiệp để bảo vệ Tổ quốc.Buổi lên đường năm ấy đã trở thành dấu mốc thiêng liêng mở ra cả cuộc đời binh nghiệp của tôi – một hành trình gian khổ nhưng đầy tự hào của người lính Cụ Hồ.



