Bài viết

LỊCH SỬ KHÔNG XA CHỈ LÀ TA CHƯA TỪNG NHÌN GẦN

Bài viết ghi lại sự chuyển biến nhận thức của người trẻ về lịch sử qua cuộc đời kiên trung của nhà chí sĩ yêu nước Lương Ngọc Quyến, từ đó truyền cảm hứng sống mạnh mẽ và trách nhiệm hơn trong thời bình.

Hà Nội24/08/2026Trường Ngoại ngữ - ĐHTN (Trường Ngoại ngữ - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – LỊCH SỬ KHÔNG XA CHỈ LÀ TA CHƯA TỪNG NHÌN GẦN

Trước đây, tôi luôn nghĩ lịch sử là những điều xa xôi, chỉ tồn tại trong sách vở. Những cái tên, những mốc thời gian, tất cả dường như không liên quan nhiều đến cuộc sống hiện tại của mình. Nhưng suy nghĩ ấy đã thay đổi khi tôi tìm hiểu và biết đến Lương Ngọc Quyến – một người con gắn liền với cuộc khởi nghĩa Thái Nguyên năm 1917.

Điều khiến tôi bất ngờ nhất là ông không chỉ là một nhà cách mạng mà còn là một trí thức trẻ từng học tập ở nước ngoài. Ông đã có cơ hội lựa chọn một cuộc sống ổn định, an toàn hơn. Nhưng thay vì vậy, ông lại chọn con đường đầy nguy hiểm: trở về, tham gia đấu tranh vì độc lập dân tộc.

Khi tìm hiểu về ông, tôi đặc biệt ấn tượng với quãng thời gian ông bị thực dân Pháp bắt giam tại nhà tù Thái Nguyên. Dù bị giam cầm, ông vẫn không từ bỏ lý tưởng. Chính trong hoàn cảnh ấy, ông đã cùng Trịnh Văn Cấn tổ chức cuộc khởi nghĩa, biến nhà tù nơi tưởng như giam giữ ý chí con người thành nơi bùng lên ngọn lửa phản kháng.

Đọc đến đây, tôi chợt dừng lại. Bởi tôi nhận ra, ở độ tuổi của ông khi ấy, có lẽ cũng không khác chúng tôi bây giờ là bao – vẫn còn trẻ, vẫn còn nhiều ước mơ phía trước. Nhưng thay vì lo lắng cho riêng mình, ông lại lựa chọn gánh trên vai một trách nhiệm lớn lao hơn rất nhiều.

Tôi tự hỏi: nếu là mình, liệu tôi có đủ dũng khí để lựa chọn như vậy không? Cuộc sống hiện tại của tôi đầy đủ hơn rất nhiều. Được học tập, được tự do theo đuổi ước mơ, được sống trong hòa bình. Nhưng đôi khi chỉ một khó khăn nhỏ cũng khiến chúng tôi nản lòng, chùn bước. So với những gì thế hệ của Lương Ngọc Quyến cũng như cha ông ta đã trải qua, những điều đó dường như thật nhỏ bé.

Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất không phải là việc cuộc khởi nghĩa thành công hay thất bại, mà là tinh thần dám lựa chọn của ông. Trong hoàn cảnh bị giam cầm, mất tự do, ông vẫn không từ bỏ niềm tin. Ngược lại, chính trong nghịch cảnh, ông lại thắp lên một ngọn lửa mạnh mẽ hơn.

Sau khi biết câu chuyện ấy, tôi không còn nhìn Thái Nguyên như trước nữa. Mảnh đất này không chỉ là nơi tôi học tập, mà còn là nơi từng chứng kiến những con người dám sống, dám hy sinh cho một lý tưởng lớn.

Tôi không thể sống như họ. Nhưng tôi có thể sống tốt hơn chính mình của ngày hôm qua bằng cách học tập nghiêm túc hơn, kiên trì hơn, và không dễ dàng bỏ cuộc trước những khó khăn nhỏ bé. Bởi vì, nếu trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, Lương Ngọc Quyến vẫn có thể giữ vững lý tưởng và lựa chọn đứng lên, thì hôm nay, trong một cuộc sống hòa bình và đầy đủ hơn, không có lý do gì để tôi lựa chọn chùn bước.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn