Tiếng gọi từ bên kia dòng sông
Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị chìm trong khói lửa.
Giữa những ngày tháng ấy có một người lính trẻ mang theo bên mình một cuốn sổ nhỏ.
Anh tên Nguyễn Văn Thạc.
Khác với những trang nhật ký chiến trường thường chỉ ghi lại những trận đánh, những ngày hành quân hay những con số thương vong, những dòng viết của Thạc còn có cả những suy nghĩ rất riêng của một chàng trai đang ở tuổi đôi mươi.
Anh nhớ Hà Nội.
Nhớ gia đình.
Nhớ những người bạn đã cùng mình đi qua tuổi học trò.
Và đôi khi, giữa tiếng bom đạn, anh vẫn nghĩ về một tương lai mà mình chưa biết có còn cơ hội nhìn thấy hay không.
Chiến tranh khiến người ta trưởng thành rất nhanh.
Một người lính có thể vừa hôm qua còn nói chuyện về những ước mơ nhỏ bé, hôm nay đã phải cầm súng bước vào một trận đánh.
Nhưng Nguyễn Văn Thạc vẫn giữ lại cho mình một khoảng lặng.
Đó là những trang nhật ký.
Anh viết về những người đồng đội.
Viết về những đêm hành quân.
Viết về những phút giây sợ hãi mà một người lính không phải lúc nào cũng có thể nói thành lời.
Và anh viết về hòa bình.
Có lẽ chính vì thế mà những trang viết ấy khiến người đọc nhiều năm sau vẫn cảm nhận được một điều rất gần gũi:
Người lính trong chiến tranh cũng chỉ là một con người.
Họ biết nhớ.
Biết thương.
Biết sợ.
Biết mong được trở về.
Nhưng họ vẫn bước đi.
Năm 1972, Nguyễn Văn Thạc hy sinh tại chiến trường Quảng Trị khi tuổi đời còn rất trẻ.
Anh không kịp trở về Hà Nội.
Không kịp sống những năm tháng hòa bình mà mình từng nghĩ đến.
Không kịp chứng kiến những điều bình dị mà một người thanh niên thời bình có thể dễ dàng có được.
Nhưng cuốn nhật ký của anh thì còn lại.
Từng trang giấy đưa người đọc trở về một thời mà tuổi trẻ phải đi qua chiến tranh thay vì những năm tháng bình yên.
Đọc những dòng chữ ấy, người ta không chỉ nhớ đến một người lính.
Người ta nhớ đến cả một thế hệ.
Một thế hệ đã bước vào chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo trong ba lô không chỉ súng đạn mà còn có thư nhà, ảnh gia đình, những ước mơ dang dở và niềm hy vọng về một ngày được trở về.
Nguyễn Văn Thạc đã không có ngày trở về ấy.
Nhưng những trang nhật ký của anh vẫn tiếp tục sống.
Và qua từng trang giấy, tiếng nói của một người lính trẻ từ thời hoa lửa vẫn còn vọng lại:
Rằng phía sau chiến tranh luôn là những con người bằng xương bằng thịt, từng có một tuổi trẻ, từng có những ước mơ và từng mong được sống một cuộc đời thật bình thường.



