Anh hùng Lực lượng vũ trang

LỊCH SỬ TRONG TIM TA

Hành trình từ đôi chân vượt Trường Sơn đến ngón tay chạm vào công nghệ của cựu chiến binh Đoàn Trọng Tước – người thắp sáng ngọn lửa lịch sử cho thế hệ Gen Z qua những thước phim TikTok đầy cảm xúc

Thái Nguyên09/06/2026Bạch Thị Hà (Lớp GDTH K58C, Khoa GDTH, Trường ĐHSP - ĐHTN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

LỊCH SỬ TRONG TIM TA

“Có những phút làm nên lịch sử

Có cái chết hóa thành bất tử

Có những lời hơn mọi bài ca

Có con người như chân lý sinh ra.”

(Trích "Hãy nhớ lấy lời tôi" – Tố Hữu)

Những vần thơ ấy dường như đang được viết tiếp giữa đời thường, không phải trên những trang sách cũ, mà trên màn hình điện thoại của hàng triệu bạn trẻ. Giữa dòng chảy hối hả của TikTok – nơi người ta vốn quen với những bản nhạc trẻ sôi động, bỗng hiện lên hình ảnh một cụ ông U90, mái đầu bạc trắng, chỉnh tề trong bộ quân phục cũ với hàng huân chương lấp lánh. Đó là cựu chiến binh (CCB) Đoàn Trọng Tước. Nhiều người gọi ông bằng cái tên thân thương: “Người kể chuyện chiến trường trên TikTok”.

Lịch sử vốn không nằm yên trong quá khứ. Với Cụ Tước, lịch sử là máu, là thịt, là tiếng gọi của Đảng năm 1965 khi chàng thanh niên 27 tuổi quyết chí lên đường. Những ngày “chân đồng, vai sắt” xẻ dọc Trường Sơn, những cơn sốt rét rừng ác tính tưởng chừng đã nằm lại nơi huyệt mộ đào sẵn... tất cả giờ đây được tái hiện qua những video chỉ dài vài phút.

Thay vì chọn sự an nhàn ở cái tuổi xưa nay hiếm, cụ Tước chọn một hành trình mới: Hành trình truyền lửa. Cụ chia sẻ về lý tưởng của thế hệ mình một cách giản dị: "Chúng tôi lúc ấy chỉ có lòng yêu nước, tham gia huấn luyện mấy tháng gian khổ để chuẩn bị tinh thần và thể lực cho chuyến đi bộ vượt Trường Sơn. Bộ đội ta lúc đó chỉ có 'chân đồng, vai sắt và ý chí thép'."

Câu chuyện của cụ Tước chạm đến trái tim hàng triệu bạn trẻ bởi sự chân thực đến nhói lòng. Đó là ký ức về những bữa cơm rừng không một hạt muối, là những lần chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mà chưa kịp gọi tên nhau.

Cụ kể về "thời hoa lửa" không phải để hoài niệm về nỗi đau, mà để chúng ta thấy cái đẹp của sự hy sinh. "Hoa" ở đây chính là tình đồng chí sắt son, là niềm tin tất thắng. Khi cụ nghẹn ngào tâm sự: "Tôi kể lại không phải để hoài niệm, mà để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt." Đó cũng là lúc ngọn lửa yêu nước được truyền sang cho thế hệ trẻ một cách tự nhiên và mãnh liệt nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn