Liên đội TH Phố Cò: Người mẹ của những hy sinh thầm lặng - Trần Danh Tuấn Cường - Lớp 5B
Kể về sự hy sinh to lớn và thầm lặng của một người mẹ đã tiễn nhiều người con ra trận và mãi mãi không trở về, qua đó ca ngợi tình yêu Tổ quốc sâu sắc và nghị lực phi thường.
Có những câu chuyện không cần kể bằng những lời lớn lao mà vẫn khiến trái tim người nghe lặng đi. Với em, câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Thứ chính là một câu chuyện như thế.
Mẹ sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Quảng Nam giàu truyền thống yêu nước. Cuộc đời mẹ gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Nhưng điều khiến mẹ trở thành biểu tượng của lòng yêu nước không phải là những chiến công nơi chiến trường, mà chính là sự hy sinh thầm lặng, bền bỉ của một người mẹ.
Mẹ có rất nhiều người con. Những người con trai của mẹ lớn lên, khỏe mạnh, hiền lành và đầy nhiệt huyết. Khi Tổ quốc gọi tên, họ đã không ngần ngại lên đường. Người này đi, rồi người khác tiếp bước. Có lẽ mỗi lần tiễn con ra trận, trái tim mẹ lại thắt lại. Nhưng mẹ không giữ con ở lại, vì mẹ hiểu: đất nước cần các con.
Rồi tin buồn lần lượt đến.
Một người con hy sinh.
Rồi người thứ hai…
Thứ ba…
Cho đến khi 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại của mẹ đều mãi mãi không trở về.
Nếu là em, có lẽ em sẽ không thể chịu đựng nổi nỗi đau ấy. Nhưng mẹ Thứ thì khác. Mẹ không gục ngã. Mẹ lặng lẽ chịu đựng, lặng lẽ khóc, rồi lại lặng lẽ đứng lên. Mẹ tiếp tục sống, tiếp tục tin vào ngày đất nước hòa bình.
Người ta nói: “Không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau mất con.” Vậy mà mẹ đã trải qua nỗi đau ấy không chỉ một lần, mà rất nhiều lần. Điều gì đã giúp mẹ vượt qua?
Em nghĩ, đó chính là tình yêu Tổ quốc.
Trong trái tim mẹ, Tổ quốc không phải là điều gì xa xôi. Tổ quốc là những cánh đồng, là mái nhà, là tiếng cười của con trẻ. Và để bảo vệ Tổ quốc ấy, mẹ sẵn sàng chấp nhận mất mát lớn nhất của cuộc đời mình.
Ngày nay, khi đến thăm tượng đài mẹ Nguyễn Thị Thứ, em thấy hình ảnh mẹ hiền từ, bao dung. Mẹ như đang ôm trọn tất cả những người con của đất nước vào lòng. Không chỉ là con ruột của mẹ, mà là tất cả chúng em – những học sinh đang được sống trong hòa bình.
Em chợt nhận ra rằng:
Chúng em hôm nay được đến trường, được vui chơi, được cười nói… tất cả đều có một phần từ sự hy sinh của những người mẹ như mẹ Thứ.
Vì thế, em tự nhủ với bản thân:
Phải học thật tốt.
Phải sống thật tử tế.
Phải biết yêu thương và trân trọng cuộc sống này.
Đó chính là cách để chúng em nói lời cảm ơn – lời cảm ơn chân thành nhất – gửi đến mẹ.


