Liên đội THCS Lương Sơn (108)
Dòng sông Thạch Hãn – Nơi tuổi hai mươi hóa thành bất tử
Dòng sông Thạch Hãn – Nơi tuổi hai mươi hóa thành bất tử
Tháng Bảy năm 1972. Mùa hè trên mảnh đất Quảng Trị không chỉ rực nắng mà còn rực lửa. Thành Cổ Quảng Trị trở thành chiến trường ác liệt bậc nhất. Để tiếp viện cho lực lượng chiến đấu trong Thành Cổ, hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ phải vượt qua dòng sông Thạch Hãn dưới mưa bom, bão đạn. Đêm xuống. Mặt sông tối đen như mực. Những con thuyền nhỏ lặng lẽ rời bến. Không ai dám bật đèn. Mỗi mái chèo khua thật nhẹ, bởi chỉ một tiếng động cũng có thể khiến pháo sáng bùng lên, kéo theo những trận bom và đạn pháo dữ dội. Trên một con thuyền nhỏ có chàng chiến sĩ trẻ tên Minh, mới tròn hai mươi tuổi. Trong ba lô của anh chỉ có vài bộ quần áo, lá thư mẹ gửi từ quê và cuốn sổ tay còn dang dở những dòng nhật ký. Người lái đò thì thầm: Các con cúi thấp xuống! Qua được sông là đến Thành Cổ. Minh mỉm cười: Nếu con không trở về, mong bác nhắn với mẹ rằng con đã làm tròn nhiệm vụ. Con thuyền vừa ra giữa dòng, pháo địch bất ngờ dội xuống. Mặt nước tung lên những cột sóng trắng xóa. Tiếng bom xé toạc màn đêm. Chiếc thuyền chao đảo. Những người lính vẫn ôm chặt súng, ôm chặt hòm đạn. Họ hiểu rằng, nếu chuyến hàng này không đến được Thành Cổ, đồng đội sẽ thiếu từng viên đạn để chiến đấu. Có người đã mãi mãi nằm lại giữa dòng nước. Có người kịp bơi sang bờ rồi tiếp tục lao vào trận chiến. Suốt 81 ngày đêm, biết bao chuyến đò như thế đã vượt qua Thạch Hãn. Biết bao người lính tuổi mười tám, đôi mươi đã gửi lại tuổi xuân của mình nơi lòng sông. Dòng Thạch Hãn hiền hòa hôm nay từng là chứng nhân của những hy sinh vô cùng lớn lao trong cuộc chiến bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị. Nhiều năm sau... Chiến tranh đã lùi xa. Dòng sông vẫn lặng lẽ chảy qua mảnh đất Quảng Trị. Mỗi dịp tháng Bảy, hàng nghìn người từ khắp mọi miền đất nước trở về đây thả những ngọn hoa đăng xuống dòng nước. Mỗi ánh nến lung linh là một lời tri ân gửi tới những người con đã hóa thân vào sóng nước để đất nước được hòa bình. Người ta vẫn nhắc nhau đọc thật khẽ bốn câu thơ của cựu chiến binh Lê Bá Dương: "Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm." Đó không chỉ là những câu thơ. Đó là lời nhắc nhở mỗi thế hệ hôm nay rằng nền hòa bình, độc lập và hạnh phúc được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao người lính. Dòng sông Thạch Hãn vẫn chảy. Nhưng trong lòng mỗi người Việt Nam, dòng sông ấy mãi là dòng sông của ký ức, của lòng biết ơn và của khát vọng hòa bình.



