Anh hùng Lực lượng vũ trang

Liên đội THCS Lương Sơn (113)

Lá thư chưa kịp gửi

Thái Nguyên17/07/2026Liên đội THCS Lương Sơn (Liên đội THCS Lương Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Lá thư chưa kịp gửi

Tháng 7 năm 1972.

Bầu trời Quảng Trị đặc quánh khói bom. Dòng sông Thạch Hãn đỏ ngầu phù sa và lửa đạn. Mỗi đêm, từng tốp chiến sĩ lặng lẽ vượt sông tiến vào Thành Cổ, mang theo quyết tâm giữ từng tấc đất của Tổ quốc.

Trong số họ có chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Hùng, mới tròn 19 tuổi, quê ở một làng nhỏ ven sông Hồng.

Trước giờ lên đường, Hùng cẩn thận lấy từ ba lô một tờ giấy đã gấp nhiều lần. Đó là lá thư anh viết cho mẹ từ ba hôm trước nhưng chưa kịp gửi.

"Mẹ kính yêu!

Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con. Quảng Trị bom đạn nhiều lắm, nhưng đồng đội ai cũng vững vàng. Chúng con chỉ mong đất nước sớm hòa bình để được trở về phụ mẹ cấy lúa, sửa lại mái nhà đã dột từ mùa mưa năm ngoái..."

Viết đến đó, Hùng dừng bút. Anh mỉm cười rồi gấp lá thư lại.

Người đồng đội ngồi bên hỏi:

– Sao không viết tiếp?

Hùng nhìn về phía Thành Cổ đang đỏ rực trong ánh pháo:

– Khi nào thắng trận, mình sẽ viết nốt.

Đêm ấy, đơn vị nhận lệnh vượt sông.

Những chiếc thuyền nhỏ lặng lẽ rời bến. Không ai nói một lời. Chỉ có tiếng mái chèo khẽ rẽ nước và tiếng pháo từ phía Thành Cổ vọng về từng đợt.

Khi con thuyền vừa đến giữa dòng Thạch Hãn, pháo địch bất ngờ dội xuống.

Một tiếng nổ chát chúa xé toạc màn đêm.

Mặt sông cuộn lên những cột nước khổng lồ.

Con thuyền chao đảo.

Những người lính ôm chặt súng, ôm chặt hòm đạn, cố đưa chúng vào bờ. Trong khoảnh khắc ấy, Hùng chỉ kịp nhét lá thư vào túi áo ngực.

Rồi anh lao về phía đồng đội đang bị hất xuống nước.

Đêm hôm đó, nhiều chiến sĩ đã không trở về.

Sau chiến tranh, trong một lần tìm kiếm hài cốt liệt sĩ bên bờ sông Thạch Hãn, lực lượng quy tập tìm thấy một chiếc ba lô đã sờn cũ. Bên trong chỉ còn vài kỷ vật: một chiếc khăn tay, cuốn sổ nhỏ và lá thư chưa kịp gửi.

Tờ giấy đã úa màu, nhiều dòng chữ nhòe đi vì nước.

Nhưng những dòng đầu tiên vẫn còn nguyên:

"Mẹ kính yêu! Con vẫn khỏe..."

Lá thư ấy không bao giờ đến được tay người mẹ.

Nhưng tình yêu của người con dành cho gia đình và Tổ quốc thì đã ở lại mãi với dòng sông Thạch Hãn.

Ngày nay, mỗi dịp tháng Bảy, hàng nghìn ngọn hoa đăng được thả trôi trên dòng sông. Những ánh nến lung linh như mang theo lời nhắn gửi của biết bao người lính trẻ đã gửi lại tuổi hai mươi nơi Thành Cổ Quảng Trị.

Có những bức thư chưa bao giờ được gửi.

Có những lời hứa chưa bao giờ kịp thực hiện.

Nhưng chính những điều còn dang dở ấy đã làm nên một bản anh hùng ca bất tử về lòng yêu nước, về sự hy sinh và khát vọng hòa bình của dân tộc Việt Nam.

"Đò lên Thạch Hãn ơi… chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm…"

Đó không chỉ là lời thơ, mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta hãy sống xứng đáng với những tuổi xuân đã hóa thành bất tử trên mảnh đất Thành Cổ Quảng Trị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn