Anh hùng Lực lượng vũ trang

Liên đội trường Tiểu học Võ Thị Sáu (58)

DẤU ẤN MỘT THỜI HOA LỬA – ANH HÙNG BÙI VĂN THUYÊN NHÉT RUỘT VÀO BỤNG ĐÁNH MỸ

Tây Ninh28/04/2026Đỗ Trần Bảo Phúc (xã Châu Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Đỗ Trần Bảo Phúc

Ngày tháng năm sinh: 29/09/2016

Lớp 4B, trường Tiểu Học Võ Thị Sáu

Số điện thoại: 0966 791 730

Địa chỉ: ấp 1, xã Châu Thành, tỉnh Tây Ninh

Tên bài viết: DẤU ẤN MỘT THỜI HOA LỬA – ANH HÙNG BÙI VĂN THUYÊN NHÉT RUỘT VÀO BỤNG ĐÁNH MỸ

Nội dung:

Bùi Văn Thuyên sinh năm 1940 tại xã Thái Bình, Châu Thành, Tây Ninh trong một gia đình nông dân nghèo, năm 13 tuổi, ông đi ở đợ chăn trâu, cuộc đời cơ cực đã tạo nên đức tính kiên nhẫn, chịu khó trong con người ông. Năm 15 tuổi, thôi ở đợ, ông về sống với gia đình tiếp tục đi làm mướn để phụ giúp gia đình.

Ông Thuyên lớn lên trên quê hương có truyền thống yêu nước được giáo dục trong một gia đình có ý thức giác ngộ cách mạng. Năm 18 tuổi, ông tham gia hoạt động cách mạng ở khu vực Tua 2 - là cứ điểm quan trọng của quân nguỵ nằm trên quốc lộ 22B cách thị xã Tây Ninh 7 km về phía Bắc. Tua 2 là nơi đóng quân của một trung đoàn nguỵ, là trại huấn luyện biệt kích và kho vũ khí dự trữ cho cả vùng.

Tổ chức giao nhiệm vụ cho ông bằng mọi cách phải đột nhập vào Tua 2 để nắm quy luật hoạt động và cách bố phòng của bọn nguỵ tại đây. Ông suy nghĩ phải làm cách nào để vào thành Tua 2 hoạt động công khai, cuối cùng ông tìm ra lời giải đáp là làm quen với tên trung tá chỉ huy trưởng thành Tua 2. Với bản tính hiền lành ông đã chinh phục được tình cảm của hắn và được trung tá cho làm lính gac-đờ-co. Thế là ông được tự do ra vào thành Tua 2. Lợi dụng lòng tin của tên trung tá, ông đưa 2 cán bộ của cách mạng cải trang là dân Sài Gòn đến giới thiệu với hắn là 2 người "anh ruột", xin phép được vào thành Tua 2. Được sự chấp thuận của tên trung tá, ông hướng dẫn 2 người "anh ruột" tham quan xung quanh Tua 2. Hai cán bộ cách mạng có điều kiện nghiên cứu kỹ tình hình và điều nghiên trận địa một lần cuối trước khi bước vào trận đánh.

Đêm 25 rạng 26/01/1960, lực lượng cách mạng nổ súng đánh Tua 2, tên trung tá thoát chết, hắn nghi ngờ và cho thám báo theo dõi ông. Thấy nguy cơ bị lộ, ngày 03/02/1960 ông ra vùng căn cứ. Từ đây anh trở thành chiến sĩ đơn vị C40 và được cử đi học lớp huấn luyện đặc công. Năm 1964, ông được điều về công tác xã Thái Bình phụ trách Xã đội phó.

Giữa năm 1965, Mỹ ồ ạt đổ quân vào miền Nam và đến Tây Ninh xây dựng căn cứ quân sự ở Trảng Lớn, ngay trên địa bàn mình phụ trách. Đứng trước kẻ thù mạnh hơn mình nhiều lần về phương tiện chiến tranh, lúc đầu du kích còn ngán Mỹ, để xoá tư tưởng đó, ông đã nghiên cứu tìm hiểu quy luật hoạt động của Mỹ và xây dựng tư tưởng quyết tâm đánh Mỹ cho toàn đội du kích. Qua trận đánh đầu tiên đội du kích do ông chỉ huy diệt được 8 tên Mỹ.

Sau trận thắng này, huyện mời ông về báo cáo thành tích và kinh nghiệm đánh Mỹ cho các xã bạn học tập. Từ đó, phong trào đánh Mỹ trong toàn huyện Châu Thành phát triển rầm rộ, trong đó xã Thái Bình là ngọn cờ đầu. Ngày 19/8/1968, ông được kết nạp vào Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Trong những năm 1969 - 1970, tình hình căng thẳng, Mỹ - nguỵ đánh phá ác liệt. Để đảm bảo cho toàn đơn vị và sẵn sàng chiến đấu, ông phát động anh em du kích đào hầm bí mật ở khắp nơi để đánh giặc khi chúng vừa mới đặt chân vào căn cứ của cách mạng. Lúc này, điều kiện đạn dược thiếu, ông cùng với du kích nhặt những trái đạn lép của giặc về chế thành trái nổ để đánh lại chúng.

Ngày 4/10/1969, Mỹ đưa quân tấn công vào Sa Nghe, trước tình hình đó Chi bộ bàn cách đánh Mỹ, đồng thời bảo tồn được lực lượng. Ông đề nghị rút khỏi căn cứ, chỉ để lại ít người cho dễ cơ động chiến đấu, ý kiến của ông được chi bộ tán thành.Trước khi tấn công vào căn cứ, Mỹ cho máy bay ném bom để dọn bãi đổ quân khoảng 400 tên. Ông và đồng đội quyết tâm bám trụ chiến đấu đã tiêu diệt 30 tên Mỹ - nguỵ đợt đầu. Bị đánh bất ngờ, Mỹ - nguỵ không biết lực lượng cách mạng có bao nhiêu, chúng tỏ ra hoang mang, nên vội rút quân ra và cho pháo binh bắn vào căn cứ. Qua 6 đợt tấn công của quân Mỹ đều bị ông và đồng đội đánh bật ra, diệt gần một tiểu đoàn lính Mỹ.

Tháng 4/1970, ông cùng với đồng đội đã tổ chức thành một tổ "tam tam" đánh bọn Mỹ ở Bàu Sen. Trong trận này ông bị thương ở bụng và bất tỉnh. Còn đồng đội vừa bắn vừa chặn đường tấn công của quân Mỹ vừa rút về phía sau. Khi tỉnh lại biết mình bị thương ruột lòi ra ngoài, ông tự tay nhét ruột vào và băng lại. Vừa tỉnh lại ông thấy 3 tên Mỹ xông lên, ông bắn M79 diệt tại chỗ 3 tên. Do vết thương nặng, sức khoẻ yếu dần, với khẩu súng M79 đã trở thành cái gậy, giúp anh về đến đơn vị an toàn.

Ông không ngừng gan dạ, mưu trí trong đánh Mỹ, ông còn sáng tạo trong cách đánh bọn bình định ác ôn. Nắm được quy luật hoạt động của chúng, ông chuẩn bị 1 trái nổ có gài kíp tự động, đặt trong thùng chứa đạn đại liên của Mỹ, cải trang thành nông dân vác cuốc ra ruộng, khi phát hiện xe bọn bình định đi càn, ông đặt thùng đại liên giữa đường và vào bụi cây gần đó theo dõi. Bọn giặc đến gần, phát hiện thùng đại liên cho rằng của "Việt cộng" đánh rơi, chúng quây quần bên thùng đại liên lật qua lật lại, một tiếng nổ vang trời, cả 19 tên giặc đều đền tội, từ trận thắng ấy, đồng bào trong xã vô cùng phấn khởi.

Ông không những là người đánh giặc táo bạo, dũng cảm mưu trí mà còn là cán bộ chính trị gương mẫu. Năm 1971, Mỹ - nguỵ đánh phá ác liệt hơn, một số anh em du kích có tư tưởng dao động, ông với tình cảm đồng đội đã giải thích động viên tinh thần chiến đấu cho anh em du kích. Qua đợt giáo dục này, toàn đội du kích đã nêu cao quyết tâm bám trụ chiến đấu. Cũng trong những năm này, đời sống của đơn vị gặp nhiều khó khăn, có những lúc nửa tháng phải ăn củ mì theo tiêu chuẩn để lót dạ. Trước tình hình đó, ông phải cải trang vượt vành đai giặc, móc nối các cơ sở, để mang lương thực về cho đơn vị.

Ông - người chiến sĩ dũng cảm và mưu trí đánh giặc tham gia trên 1.000 trận, ông đã bị thương 9 lần và mang trên mình 72 vết thương nặng nhẹ, 5 năm liền là chiến sĩ thi đua, ông đã được huyện, tỉnh mời báo cáo thành tích kinh nghiệm đánh Mỹ, diệt nguỵ. Ngày 20/12/1971, Đại hội Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân được tổ chức tại Bộ chỉ huy Miền, ông Bùi Văn Thuyên được tuyên dương Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Ngày nay, ông đã về nghỉ hưu ở ấp Chòm Dừa, xã Thái Bình, huyện Châu Thành. Một người anh hùng có nhiều thành tích như vậy, nhưng anh vẫn là một người nông dân hiền lành.

Mỗi khi nhắc đến, người ta không chỉ kể về một người anh hùng, mà còn kể về một thời “hoa lửa” – thời của những con người sống hết mình, chiến đấu hết mình vì độc lập, tự do. Và trong bản hùng ca ấy, Bùi Văn Thuyên mãi là một nốt nhạc không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn