"LIÊN ƠI, CHO TAO XIN BĂNG ĐẠN"
"LIÊN ƠI, CHO TAO XIN BĂNG ĐẠN"
"LIÊN ƠI, CHO TAO XIN BĂNG ĐẠN"
Tiếng súng vẫn nổ liên hồi.
Bên phải tôi, một đồng đội vừa bắn vừa gọi lớn:
"Liên ơi! Còn đạn không?"
Tôi lấy ngay băng đạn còn lại đưa cho anh.
Anh nhận lấy, lắp vào súng rồi tiếp tục bắn trả.
Tôi lại dặn:
"Bắn xong thì chuyển vị trí ngay! Nó biết chỗ rồi!"
Anh cũng trả lời giống hệt anh Vẹn:
"Không sao đâu!"
Nhưng chiến trường không có chữ "không sao".
Ít phút sau, anh vừa nhô người lên thì trúng đạn.
Chỉ trong một buổi chiều, hai người đồng đội chiến đấu sát bên tôi đã lần lượt ngã xuống.
Đó là ký ức mà suốt cuộc đời tôi không thể nào quên.



