Anh hùng Lực lượng vũ trang

Liệt sĩ An ninh nhân dân, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Võ Thị Lớ: Người con gái mãi mãi tuổi mười chín

Liệt sĩ An ninh nhân dân, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Võ Thị Lớ sinh năm 1949 tại xã Tăng Hòa, huyện Gò Công Đông. Lớn lên giữa thời chiến loạn, chứng kiến cảnh quê hương bị giặc giày xéo, người con gái ấy đã sớm giác ngộ con đường cách mạng. Năm 17 tuổi – cái tuổi xuân phơi phới đẹp nhất đời người – chị bắt đầu tham gia công tác bí mật tại Ban An ninh thị xã Gò Công, dấn thân vào một trong những giai đoạn ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Để tránh nguy cơ bị lộ trong

Đồng Tháp21/05/2026Nguyễn Thị Quỳnh Trang (Trường Đại học Tiền Giang)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần chuyển tài liệu, mỗi chuyến liên lạc của chị Võ Thị Lớ đều là một cuộc đấu trí căng thẳng với kẻ thù. Nhưng bằng sự nhanh nhạy và tinh thần tận tụy, chị vượt qua hết nguy hiểm này đến nguy hiểm khác, bảo đảm thông tin liên lạc thông suốt và an toàn cho lực lượng An ninh Gò Công trong những năm tháng cam go nhất. Chiến trường Gò Công lúc bấy giờ là nơi diễn ra những trận giao tranh dữ dội, và căn cứ Đồng Sơn Xép thuộc xã Đồng Sơn, huyện Gò Công Tây là nơi đóng quân của nhiều cơ sở cách mạng quan trọng: Hậu cần, Quân y, Trạm giao liên Tỉnh ủy Gò Công, Ban An ninh thị xã và Chi bộ, Xã đội Đồng Sơn. Đây cũng là nơi ghi đậm dấu ấn chiến công và sự hy sinh của chị Lớ.

Hình 1: Chân dung Anh hùng LLVTND Võ Thị Lớ. (Nguồn: Báo và Phát thanh, Truyền hình Đồng Tháp)

Ngày 5 tháng 8 năm 1969, địch mở một trận càn quét lớn vào căn cứ Đồng Sơn Xép, có cả tàu chiến yểm trợ. Trong trận chống càn ác liệt ấy, chị Lớ bị địch bắt khi mới chớm đôi mươi. Thấy chị còn trẻ, địch dùng mọi thủ đoạn mua chuộc, hăm dọa hòng buộc chị khai ra vị trí hầm bí mật của các cán bộ lãnh đạo. Chúng bắn ngay hai đồng đội của chị trước mắt, bên miệng hầm, để uy hiếp tinh thần. Khi thủ đoạn đó thất bại, chúng chuyển sang tra tấn bằng những đòn thù tàn bạo không thể kể xiết: đạp gót giày vào người, vào chỗ kín; nhấn chìm chị xuống vũng nước tù cho đến khi ngất đi, rồi kéo lên dùng cây trâm bầu có gai nhọn cán ngang bụng cho nôn nước ra, rồi lại dìm xuống tiếp. Thân hình mảnh mai của người con gái chớm đôi mươi oằn oại dưới những đòn thù độc ác đến tả tơi.

Thế nhưng trước tất cả những điều đó, chị Võ Thị Lớ không hề run sợ, không một lời khai báo. Câu trả lời duy nhất mà chị đáp lại kẻ thù suốt cả quá trình tra tấn là: "Tôi có chỉ huy, nhưng chỉ huy của tôi ở đâu tôi không biết." Câu nói ngắn gọn ấy là lời tuyên thệ đanh thép của một chiến sĩ kiên trung – thà hy sinh chứ không phản bội. Chỉ huy trực tiếp của chị, ông Trần Thanh Tâm, đang ẩn trong hầm ngay bên dưới, phải nén chịu đau đớn tột cùng khi nghe tiếng đòn tra tấn và chứng kiến toàn bộ sự hy sinh của chị mà không thể làm gì. Đến khoảng 11 giờ ngày 5 tháng 8 năm 1969, chị Lớ trút hơi thở cuối cùng khi vẫn chưa nói một điều gì có thể gây hại cho đồng đội và cơ sở cách mạng.

Câu chuyện về sự hy sinh của chị Lớ không bao giờ phai nhạt trong lòng những người được chị bảo vệ. Sau ngày giải phóng, ông Trần Thanh Tâm – người chỉ huy năm xưa – đã xin phép gia đình lập bàn thờ chị ngay tại nhà mình, tổ chức giỗ chị hằng năm vào ngày 21 tháng 6 âm lịch như một thành viên ruột thịt trong gia đình. Ông thường xúc động kể lại: "Cô Lớ rất trẻ, nhưng gan dạ, dũng cảm! Dù bị đánh dã man, trấn nước đến chết đi sống lại mà trước sau cô vẫn chỉ một lời: tôi có chỉ huy, nhưng chỉ huy của tôi ở đâu tôi không biết. Tôi ở trong hầm, đầu óc hoa lên, muốn tung nắp hầm lên nhưng trong căn cứ còn nhiều hầm khác – nếu tôi bị lộ, những đồng chí khác cũng sẽ bị lộ." Sau khi ông Tâm qua đời, người con trai ông là ông Trần Văn Bé Hai tiếp tục thờ phụng và tổ chức giỗ chị, gìn giữ ân tình ấy đến tận hôm nay.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua nhưng tên tuổi chị Võ Thị Lớ vẫn sống mãi. Trên địa bàn huyện Gò Công Đông có một ngôi trường mang tên chị, nhắc nhở bao thế hệ học trò về người con gái đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân cho quê hương đất nước. Câu chuyện về chị – về sự trung thành tuyệt đối, về lòng dũng cảm không gì khuất phục được – trở thành bài học thiêng liêng mà lực lượng Công an nhân dân truyền lại qua từng thế hệ, để những người đang sống hôm nay hiểu rằng nền hòa bình này được đánh đổi bằng tuổi hai mươi của những người con gái như chị Lớ – người mãi mãi sống ở tuổi mười chín trong lòng những ai đã biết đến chị.

Nguồn:

https://baodongthap.vn/liet-si-vo-thi-lo-va-nhung-cau-chuyen-an-tinh-a2304.html

https://congan.dongthap.gov.vn/chi-tiet-bai-viet/-/asset_publisher/wbj7qfWZntAi/content/id/26300473

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn