Cựu chiến binh

Liệt sĩ Bùi Văn Mà – Dấu son tuổi trẻ trong những năm tháng kháng chiến

Từ một cái tên trên bia mộ đến câu chuyện về một thế hệ đã gửi lại tuổi xuân cho Tổ quốc

Quảng Ngãi12/08/2026Xã Phước Giang (Đoàn xã Phước Giang)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ một cái tên trên bia mộ đến câu chuyện về một thế hệ đã gửi lại tuổi xuân cho Tổ quốc

Tại Nghĩa trang liệt sĩ Hành Dũng, những hàng bia mộ lặng im giữa không gian thanh bình là nơi lưu giữ ký ức về một thời chiến tranh khốc liệt. Trên những tấm bia ấy có những người đã được xác định đầy đủ họ tên, quê quán; cũng có những liệt sĩ vẫn còn mang danh vô danh. Mỗi cái tên, mỗi phần mộ đều gợi nhắc về một cuộc đời đã dừng lại vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Trong số đó, có một cụm phần mộ đặc biệt đáng chú ý, gồm nhiều liệt sĩ cùng hy sinh vào ngày 3/9/1970: Bùi Văn Mà, Đinh Văn Tiến, Đào Ngọc Lương, Quách Văn Nghị, Cao Kim Điện, Nguyễn Hữu Nhích và Lê Thanh Huân. Những cái tên nằm cạnh nhau như một chứng tích lặng thầm về sự khốc liệt của chiến tranh và những mất mát mà quê hương, đất nước từng phải trải qua.

Tuổi 20 gửi lại chiến trường

Theo thông tin ghi trên danh sách mộ tại khu vực xã Phước Giang, Liệt sĩ Bùi Văn Mà sinh năm 1950, quê Thanh Long, Kim Môn, Hải Dương; cấp bậc Binh nhất, hy sinh ngày 3/9/1970.

Như vậy, khi ngã xuống, Bùi Văn Mà mới khoảng 20 tuổi – độ tuổi mà hôm nay nhiều người trẻ đang học tập, theo đuổi ước mơ, xây dựng tương lai và tận hưởng những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời.

Nhưng trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh, tuổi trẻ của Bùi Văn Mà và hàng triệu thanh niên cùng thế hệ lại gắn với thao trường, hành quân, chiến trường và những cuộc chiến đấu đầy hiểm nguy. Phía sau người chiến sĩ trẻ là gia đình, quê hương và những ước mơ còn dang dở.

Ngày 3/9/1970, Bùi Văn Mà đã hy sinh. Cùng ngày hôm ấy, nhiều đồng đội cũng nằm lại. Sự xuất hiện liên tiếp của những cái tên trong cùng một khu mộ cho thấy đây không phải những mất mát riêng lẻ, mà là dấu tích của một trận chiến, một thời điểm chiến tranh đầy khốc liệt.

Một cái tên – một cuộc đời

Chiến tranh thường được nhắc đến bằng những con số: số trận đánh, số người hy sinh, những chiến dịch và những mốc thời gian lịch sử. Nhưng phía sau mỗi con số là một con người.

Đằng sau cái tên Bùi Văn Mà là một chàng trai trẻ sinh ra tại Hải Dương, lớn lên trong những năm đất nước còn chia cắt và chiến tranh diễn ra quyết liệt. Có thể phía sau người chiến sĩ ấy là những người thân chờ đợi, một mái nhà, một quê hương và những dự định chưa kịp thực hiện.

Hai mươi tuổi – một tuổi đời còn quá trẻ để nói về sự kết thúc của một cuộc đời. Nhưng chính ở tuổi ấy, Bùi Văn Mà đã lựa chọn cống hiến cho một mục tiêu lớn hơn cuộc sống riêng của mình.

Sự hy sinh ấy là một phần của câu chuyện về cả một thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ và nhiều người đã không trở về.

Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương

Đứng trước những phần mộ liệt sĩ ở Nghĩa trang Hành Dũng hôm nay, điều dễ nhận thấy nhất chính là sự bình yên. Không còn tiếng bom đạn, không còn những đoàn quân hành quân ra trận. Thay vào đó là những con đường, mái trường, ngôi nhà và cuộc sống đang từng ngày phát triển.

Nhưng sự bình yên ấy không tự nhiên mà có.

Đó là kết quả của biết bao năm tháng đấu tranh, của những người đã dành tuổi trẻ cho đất nước và của những người đã mãi mãi nằm lại trên các chiến trường.

Bởi vậy, mỗi lần đọc một cái tên trên bia mộ, chúng ta không chỉ tưởng niệm một người đã khuất. Đó còn là lúc thế hệ hôm nay nhìn lại lịch sử để hiểu rằng cuộc sống hòa bình hiện tại là một giá trị cần được trân trọng và gìn giữ.

Bài học cho tuổi trẻ hôm nay

Từ câu chuyện của Liệt sĩ Bùi Văn Mà, thế hệ trẻ hôm nay có thể tìm thấy nhiều bài học ý nghĩa.

Trước hết là lòng yêu nước và trách nhiệm với cộng đồng. Nếu thế hệ cha anh thể hiện lòng yêu nước bằng việc lên đường chiến đấu, thì trong thời bình, người trẻ có thể thể hiện tình yêu ấy bằng những hành động thiết thực: học tập tốt, lao động nghiêm túc, sống có trách nhiệm, tuân thủ pháp luật và đóng góp cho quê hương.

Đó còn là ý chí và nghị lực. Hai mươi tuổi, Bùi Văn Mà đã đối mặt với những thử thách khắc nghiệt nhất của chiến tranh. Người trẻ hôm nay được sống trong điều kiện thuận lợi hơn nhưng vẫn phải đối mặt với nhiều khó khăn. Noi gương thế hệ đi trước không có nghĩa là lặp lại những gian khổ của chiến tranh, mà là biết sống bản lĩnh, không dễ dàng bỏ cuộc và dám theo đuổi những mục tiêu có ích.

Quan trọng hơn, đó là biết trân trọng hòa bình. Hòa bình không chỉ là không có chiến tranh. Hòa bình còn là cơ hội để mỗi người được học tập, làm việc, yêu thương, sáng tạo và xây dựng tương lai. Trân trọng hòa bình cũng chính là biết sống sao cho xứng đáng với những người đã hy sinh để bảo vệ nó.

Để những cái tên không bị lãng quên

Có thể Bùi Văn Mà chỉ còn lại trên một dòng chữ ngắn gọn: Sinh năm 1950 – hy sinh ngày 3/9/1970. Nhưng phía sau dòng chữ ấy là cả một cuộc đời, một tuổi trẻ và một sự hy sinh không thể đo đếm bằng những con số.

Cùng với Bùi Văn Mà, những cái tên Đinh Văn Tiến, Đào Ngọc Lương, Quách Văn Nghị, Cao Kim Điện, Nguyễn Hữu Nhích, Lê Thanh Huân và biết bao liệt sĩ khác đang được lưu giữ tại Nghĩa trang liệt sĩ Hành Dũng chính là những “địa chỉ đỏ” để thế hệ hôm nay tìm về lịch sử.

Giữa cuộc sống hiện đại, khi chiến tranh đã lùi xa, việc tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ càng có ý nghĩa. Bởi nhớ về họ không phải để sống với quá khứ, mà để hiểu giá trị của hiện tại và có trách nhiệm hơn với tương lai.

Bùi Văn Mà đã gửi lại tuổi 20 cho đất nước. Tuổi trẻ hôm nay được nhận lại từ sự hy sinh ấy một điều vô giá: quyền được sống trong hòa bình. Và cách tri ân thiết thực nhất chính là học tập, rèn luyện, sống tử tế, có trách nhiệm và góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.

Để mỗi lần bước qua Nghĩa trang liệt sĩ Hành Dũng, những cái tên trên bia mộ không chỉ được đọc lên trong sự tưởng niệm, mà còn được tiếp nối bằng những hành động đẹp của các thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn