Liệt sĩ Đặng Công Thức 58
Liệt sĩ Đặng Công Thức
Trên vùng đồi trung du của Chũ, thuộc huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang, có một người con sinh năm 1947 – liệt sĩ Đặng Công Thức. Tuổi thơ của Thức lớn lên giữa những nương đồi và tiếng gió xào xạc qua rặng cây. Ông thuộc thế hệ thanh niên trưởng thành trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa. Mới mười tám tuổi, năm 1965, ông tình nguyện nhập ngũ. Từ một chàng trai quê chân chất, ông trở thành người lính mang quân hàm Trung sĩ, luôn nghiêm túc, điềm đạm và giàu trách nhiệm. Trong đơn vị, Thức được đồng đội quý mến bởi sự chân thành và tinh thần kỷ luật cao. Ông thường nhận phần khó về mình, sẵn sàng thay phiên gác đêm cho đồng đội mệt, hay lặng lẽ sửa lại từng dây ba lô trước giờ hành quân. Với ông, bảo vệ Tổ quốc không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là lời hứa với quê nhà. Những năm tháng ở mặt trận phía Nam là chuỗi ngày gian khổ. Giữa bom đạn ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, người Trung sĩ trẻ vẫn giữ vững niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Ông thường nói với anh em rằng: “Sau này hòa bình, mình sẽ lại về Chũ, trồng cây, dựng nhà, sống những ngày yên bình.” Ngày 12 tháng 10 năm 1972, trong một trận chiến khốc liệt, ông đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Sự ra đi của ông để lại niềm tiếc thương sâu sắc cho đơn vị và gia đình nơi quê nhà. Đồng đội đã mai táng ông tại nghĩa trang mặt trận, giữa hàng ngàn người con ưu tú đã ngã xuống vì độc lập, tự do. Sau ngày đất nước thống nhất, hồ sơ của ông được chuyển về cơ quan quân sự tỉnh, tên ông được ghi nhận trang trọng trong danh sách những liệt sĩ “Vì sự nghiệp chống Mỹ bảo vệ Tổ quốc”. Ở quê hương Chũ, mỗi mùa vải chín đỏ, gia đình và bà con vẫn nhắc về ông – người Trung sĩ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Câu chuyện về liệt sĩ Đặng Công Thức là câu chuyện của lòng dũng cảm, của một thế hệ đã đặt Tổ quốc lên trên ước mơ riêng. Nhờ những người như ông, hôm nay quê hương Bắc Giang được sống trong hòa bình, để những đồi cây xanh mãi và tiếng cười trẻ nhỏ vang lên giữa bầu trời yên ả.



