Người có công giúp đỡ cách mạng

LIỆT SĨ ĐẶNG VĂN BÉ NĂM - ANH CHIẾN SĨ ĐÃ NẰM LẠI CHIẾN TRƯỜNG TÂY NAM

LIỆT SĨ ĐẶNG VĂN BÉ NĂM - ANH CHIẾN SĨ ĐÃ NẰM LẠI CHIẾN TRƯỜNG TÂY NAM

Đồng Tháp24/11/2025NGUYỄN THỊ HUỲNH GIAO (XÃ TÂN THẠNH)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nghĩa vụ quốc tế giúp nước bạn Campuchia thoát khỏi thảm họa họa diệt chủng, hàng vạn người lính Việt Nam đã ngã xuống.Giữa những con người bình dị ấy, liệt sĩ Đặng Văn Bé Năm là một trong những người đã nằm lại trên mảnh đất nghĩa tình đó, khi tương lai còn dài phía trước. Năm 1990 – khi cuộc chiến đấu ở chiến trường Tây Nam vẫn còn nhiều gian khổ – anh đã anh dũng hy sinh, để lại phía sau gia đình, đồng đội và một tuổi xuân gửi lại nơi biên giới.

Đặng Văn Bé Năm sinh ra trong một gia đình nông dân có truyền thống yêu nước. Ông tham gia cách mạng năm 1988, lúc bấy giờ là chuyên viên kỹ thuật F4K5. Tuổi thơ anh gắn với ruộng đồng, với con đường làng bụi đỏ và những mùa mưa đầy bùn đất. Lớn lên trong thời kỳ đất nước vừa thống nhất chưa bao lâu, kinh tế còn khó khăn, nhưng anh luôn nuôi trong lòng một ước mơ giản dị: được góp sức bảo vệ đất nước và giúp đỡ nhân dân bạn láng giềng đang khốn khó.

Chiến trường Tây Nam những năm cuối thập niên 1980 – đầu 1990 vẫn còn đầy rẫy hiểm nguy: tàn quân Pôn Pốt lẩn trốn dọc rừng rậm, thời tiết khắc nghiệt, sốt rét rừng hành hạ, mìn, bẫy và các cuộc tập kích bất ngờ. Anh từng nhiều lần cõng dưới mưa đạn, chia từng lon gạo với bà con nghèo nơi đơn vị đóng quân, và sẵn sàng thay đồng đội trực gác đêm khi ai ốm sốt. Năm 1990, trong một đợt làm nhiệm vụ truy quét tàn quân địch và giữ yên địa bàn biên giới, đơn vị của anh gặp phải cuộc tập kích bất ngờ. Giữa lúc tình hình nguy cấp, Đặng Văn Bé Năm là người xông pha lên phía trước, vừa chiến đấu, vừa che chắn cho đồng đội. Trong trận chiến ấy, anh đã anh dũng hy sinh, mang theo tuổi trẻ vĩnh viễn nằm lại vùng đất mà quân tình nguyện Việt Nam đã đổ bao máu xương để giữ bình yên. Trên chiến trường Tây Nam, có những ngôi mộ nằm cách quê nhà hàng nghìn cây số. Đặng Văn Bé Năm cũng nằm lại nơi ấy – giữa cánh rừng lộng gió, nơi hoa nắng và tiếng khèn của người dân bản địa vẫn vang mỗi độ lễ hội.

Hôm nay, đất nước đã yên bình. Những người lính trở về đã làm lại cuộc đời.
Nhưng những người như Đặng Văn Bé Năm – nằm lại nơi chiến trường xa – đã hóa thành: ngọn gió ấm thổi qua cánh rừng Tây Nam, bóng mát của hòa bình, và trang sử về nghĩa vụ quốc tế cao đẹp mà Việt Nam từng thực hiện.

Trong lòng gia đình, anh mãi là người con hiếu thảo. Trong lòng đồng đội, anh mãi là một chiến sĩ “đi không tiếc đời mình”. Trong lòng thế hệ hôm nay, anh mãi là biểu tượng của tinh thần quốc tế trong sáng và sự hy sinh vô điều kiện. Anh nằm lại trên chiến trường Tây Nam – nhưng không bao giờ xa Tổ quốc. Tên anh vẫn được nhắc trong các cuộc họp truyền thống, trong lời kể của đồng đội, trong trái tim của những người biết trân trọng hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LIỆT SĨ ĐẶNG VĂN BÉ NĂM - ANH CHIẾN SĨ ĐÃ NẰM LẠI CHIẾN TRƯỜNG TÂY NAM | Câu chuyện thời hoa lửa