Anh hùng Lực lượng vũ trang

Liệt sĩ Đỗ Văn Chiệu – Ngọn lửa không chìm trên dòng kênh nước mặn

Trong cuộc kháng chiến vì nền độc lập, tự do của dân tộc từ ngày 2/9/1945 lịch sử đến ngày thống nhất đất nước 30/4/1975, có biết bao người con Việt Nam đã ngã xuống, trong đó có Liệt sĩ Đỗ Văn Chiệu, người con của quê hương Tiền Giang.

Đồng Tháp11/02/2026Nguyễn Huỳnh Thanh Hoài (Trường Đại học Tiền Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mở đầu câu chuyện thời hoa lửa bằng việc kể về hành trình của ông trong hành trình hạ gục con quái vật của vùng sông nước ở thời bấy giờ, con tàu của quân lính Mỹ mang đến, một chiếc tàu cuốc có tên Jamaicabay hay được biết đến là “thành phố nổi” được trang bị máy hút cát với công suất vô cùng mạnh mẽ.

Chiếc tàu cuốc Jamaicabay đồ sộ và 12 tàu bảo vệ chìm dần xuống đáy sông. Tầng trên của tàu cuốc vẫn trồi lên trên mặt sông, sau nhiều năm tháng nó như một vật chứng về sự thất bại thảm hại của quân đội Mỹ trong thời gian đầu đến đồng bằng Nam bộ

Năm 1965, lính Mỹ bắt đầu tham chiến tại Việt Nam. Tháng 2/1966, địch triển khai xây dựng căn cứ Đồng Tâm, chuẩn bị cho sư đoàn 9 Mỹ trực tiếp tham chiến ở Đồng bằng sông Cửu Long. Chiếc tàu cuốc Jamaicabay được chúng đưa đến phục vụ xây dựng căn cứ Đồng Tâm có 3 tầng, con tàu được trang bị 4 khẩu pháo lớn, gần 200 kỹ sư, chuyên viên kỹ thuật điều hành máy móc điện tử, ra-đa, phòng vô tuyến. Quanh nó có 12 tàu bảo vệ tuần tra suốt ngày đêm, một tiểu đoàn ngụy canh gác dọc bờ sông và hệ thống đường ống. Chiếc tàu này đã thổi cát được 4 lỗ và đang thổi vào lỗ thứ 5 để mở rộng căn cứ Đồng Tâm, chuẩn bị cho sư đoàn 9 Mỹ đến, thì bị đánh chìm vào đêm ngày 8 rạng sáng ngày 9/1/1967. Đây là chiến thắng có ý nghĩa đánh phủ đầu bọn xâm lược Mỹ khi chúng vừa đặt chân lên đất Mỹ Tho.

Chiến công hạ “thành phố nổi” vang dội đó thuộc về Trung đội 1, Đại đội 334, Tiểu đoàn 341 Công binh, thuộc Quân khu 2, sau này là Quân khu 8. Và người trực tiếp khai hỏa đánh chìm tàu cuốc Jamaicabay là đồng chí Đỗ Văn Chiệu. Thực hiện kế hoạch hạ tàu Jamiacabay, suốt 60 ngày đêm liên tục ngâm mình dưới dòng sông Tiền, tổ của đồng chí Bảy Chiệu (gồm đồng chí Bảy Chiệu, Tổ trưởng và các đồng chí Nguyễn Văn Đực, Hùng và Mười Tý) đã bám sát tàu địch nghiên cứu quy luật bố phòng của chúng, từ đó xây dựng kế hoạch đánh tàu và được lãnh đạo Quân khu đồng ý. Đêm mùng 8 rạng mùng 9/1/1967, từ một gốc cây bần ở xã Thới Sơn, đồng chí Bảy Chiệu dẫn tổ công binh thủy mang theo 4 khối thuốc nổ (200 kg TNT), bí mật bơi theo dòng nước chảy, tiến dần về phía mục tiêu. Sau khi đặt được hai khối thuốc nổ áp sát 2 bên hông tàu, đợi khi 12 tàu bảo vệ trở về áp sát hai bên hông tàu mẹ, đồng chí Bảy Chiệu là người trực tiếp điểm hỏa, kéo dây điện ra khoảng 100m; do dây bị rối, không tháo ra được, đồng chí cho anh em trong tổ nhanh chóng bơi vào bờ, một mình đồng chí ở lại trên sông, thổi 2 phao rồi nằm trên phao và điểm hỏa. Do không đủ khoảng cách an toàn, đồng chí bị ngất, nhưng may mắn kịp tỉnh lại và cố gắng nương theo dòng nước, tấp vào cồn Thới Sơn an toàn.

Ngoài trận chiến vô cùng kịch tính với con quái biển mang tên “thành phố nổi” thì ông còn được nhớ đến với tấm lòng vô cùng cao cả, cao thượng khi dùng thân mình để đánh lạc hướng quân địch để bảo vệ cho những người đồng đội cùng kề vai sát cánh bên cạnh ông. Sau trận đánh với con tàu Jamaicabay thì quân lính Mỹ đã nhiều lần tổ chức những cuộc lùng sục những người lính can đảm đã đánh gục tàu của bọn chúng. Sau nhiều lần tìm kiếm, tuy có phát hiện ra được lực lượng của đồng chí Bảy Chiệu nhưng đều thất bại do chưa tìm được nơi ẩn nấp chính của phe ta. Tuy nhiên, bọn chúng vẫn không bỏ cuộc, cho đến một ngày khi quân địch tìm thấy và càn tới hầm bí mật của Tổ công binh của đồng chí Bảy Chiệu, ông nhận thấy tình hình khó khăn nên đã bảo với đồng đội “Các ông cứ ém trốn dưới hầm, để tôi lên đánh lạc hướng chúng, nếu có gì chỉ một mình tôi thôi…”. Sau đó, ông lên khỏi hầm và dùng thân mình đánh lạc hướng quân Mỹ, do lực lượng địch khá đông khó mà chạy thoát được, đồng chí Chiệu đã “chém vè” dưới mương lắng nơi mà chứa đầy nước phân heo, phân dê tuồn xuống, nhờ vậy mà ông đã một phen thoát chết khỏi lũ quân địch.

Sau khi địch rút quân, anh em trong tổ công binh và bà con bung ra tìm và đưa đồng chí về băng bó vết thương, chăm sóc. Nhưng do ở dưới nước quá lâu, gặp nước bẩn, nên vết thương bị nhiễm trùng, hành sốt suốt mấy ngày liền, đồng chí ngày càng yếu đi, nên đồng đội và du kích xã Thới Sơn tổ chức đưa đồng chí về quân y của TX. Mỹ Tho đặt ở tỉnh Bến Tre để tiếp tục điều trị. Do vết thương càng ngày càng nặng, bác sĩ đã đề nghị cưa chân để kịp thời cứu chữa, nhưng đồng chí không đồng ý, nói “cưa chân tôi, còn lại 1 chân thì làm sao tôi đi đánh giặc được!”. Đồng chí Bảy Chiệu hy sinh ngày 28/3/1967.

Nguồn: Báo Đồng Tháp, Tiếng nói của Đảng bộ, chính quyền và nhân dân tỉnh Đồng Tháp (2022). Liệt sĩ Đỗ Văn Chiệu: Xứng đáng là một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. < https://baodongthap.vn/liet-si-do-van-chieu-xung-dang-la-mot-anh-hung-luc-luong-vu-trang-nhan-dan-a85544.html>.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn