Liệt sĩ Hồng Văn Chanh (1)
Liệt sĩ Hồng Văn Chanh
Những ngày cuối năm, khi gió chướng tràn về trên ấp Lộ Sỏi, xã Đôn Châu, đất trời như lắng lại trong một nỗi trầm mặc khó gọi thành tên. Có những buổi chiều, con đường làng phủ bụi đỏ, hàng dừa rì rào trong gió, như thì thầm nhắc nhớ về một thời hoa lửa đã lùi xa. Giữa những ký ức ấy, người dân nơi đây vẫn không quên một người con đã chọn ở lại với quê hương bằng chính sự hy sinh của mình liệt sĩ Hồng Văn Chanh. ông Sinh năm 1934, lớn lên giữa cảnh nước mất, nhà tan, ông sớm hiểu thế nào là nỗi nhọc nhằn của kiếp người trong chiến tranh. Khi Tổ quốc cần, ông không do dự đứng vào hàng ngũ cách mạng, tham gia kháng chiến với cương vị Hạ sĩ. Ở tuổi mà nhiều người chỉ mong yên bề gia thất, ông vẫn gánh trên vai trách nhiệm của một người lính lặng lẽ, bền bỉ và kiên cường. Những năm tháng ấy, ấp Lộ Sỏi là địa bàn thường xuyên bị địch càn quét. Bom đạn cày xới ruộng vườn, tiếng súng xé toạc sự yên bình vốn có của làng quê. Trong hoàn cảnh khốc liệt đó, ông luôn là người đi trước, nhận phần khó về mình. Ông không chỉ chiến đấu bằng súng đạn, mà còn bằng sự chở che cho đồng đội, bằng tấm lòng son sắt với nhân dân. Có lúc là người giữ chốt giữa đêm mưa lạnh, có lúc lại âm thầm dẫn đường, tiếp tế, bảo vệ từng nóc nhà trước hiểm nguy.
Đồng đội nhớ về ông như một người anh, người chú điềm đạm, ít nói nhưng dứt khoát. Mỗi quyết định của ông đều đặt sự an toàn của tập thể lên trên hết. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, người Hạ sĩ năm ấy vẫn giữ vững niềm tin rằng: còn đứng được thì còn chiến đấu, còn hơi thở thì còn bảo vệ quê hương. Ngày 31/12/1974, khi năm cũ sắp khép lại, trong một trận chiến ác liệt bảo vệ địa bàn, ông đã anh dũng hy sinh. Ông ngã xuống khi mùa xuân độc lập chưa kịp về, để lại phía sau là nỗi tiếc thương vô hạn của đồng đội và bà con ấp Lộ Sỏi. Sự ra đi của ông như một dấu lặng đau xót, khép lại một năm đầy mất mát nhưng cũng thắp lên niềm tin cho ngày mai toàn thắng. Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng con đường Lộ Sỏi hôm nay vẫn còn đó, thẳng dài và yên bình. Trong từng bước chân của thế hệ trẻ, trong mỗi mùa xuân sum họp, có bóng dáng của những người đã ngã xuống như liệt sĩ Hồng Văn Chanh. Ông không chỉ là một cái tên được khắc ghi, mà là một ngọn đèn không tắt, soi sáng con đường quê hương đi tới hòa bình, độc lập và bền vững.



