LIỆT SĨ Lê Bá Dương – NGƯỜI GỬI LẠI KÝ ỨC SÔNG THẠCH HÃN
Ông Lê Bá Dương là cựu chiến binh tham gia chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Ông chứng kiến nhiều đồng đội hy sinh trên sông Thạch Hãn và sau này viết thơ để tưởng nhớ. Câu chuyện của ông góp phần giáo dục thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình.
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Quảng Trị là một trong những chiến trường ác liệt nhất cả nước. Đặc biệt, trận chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị đã đi vào lịch sử như một bản anh hùng ca bi tráng. Trong những con người trực tiếp tham gia chiến đấu năm ấy, cựu chiến binh Lê Bá Dương là một nhân chứng tiêu biểu, người đã sống sót và mang theo ký ức không thể nào quên về một thời bom đạn.
Ông Lê Bá Dương là người lính trẻ tham gia chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Khi đó, ông cùng đồng đội làm nhiệm vụ chiến đấu và vận chuyển tiếp tế qua sông Thạch Hãn – tuyến đường sống còn để đưa lực lượng, vũ khí vào chiến trường. Tuy nhiên, đây cũng chính là nơi mà bom đạn địch trút xuống dữ dội nhất.
Ông kể lại rằng, mỗi lần vượt sông là một lần đối mặt với cái chết. Nhiều đồng đội của ông đã hy sinh ngay trên dòng nước, có người chưa kịp đặt chân tới bờ đã bị bom vùi lấp. Có những đêm, nước sông đỏ màu máu, xác đồng đội trôi theo dòng nước khiến ông không thể nào quên suốt cuộc đời.
Trong hoàn cảnh khốc liệt đó, người lính trẻ vẫn không lùi bước. Họ tiếp tục bơi qua sông, mang theo từng thùng đạn, từng bao gạo để tiếp tế cho chiến trường. Dù biết nguy hiểm luôn cận kề, nhưng với họ, nhiệm vụ và đồng đội là trên hết.
Sau chiến tranh, khi đất nước đã hòa bình, ông Lê Bá Dương vẫn không thể quên những ký ức ấy. Chính từ nỗi đau mất mát đó, ông đã viết nên những câu thơ đầy xúc động:
“Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm…”
Hai câu thơ ngắn gọn nhưng chứa đựng cả một thời lịch sử đau thương và hào hùng. Không chỉ là lời tưởng nhớ đồng đội, đó còn là lời nhắc nhở thế hệ sau về cái giá của hòa bình.
Ngày nay, mỗi dịp tháng 7 – mùa tri ân, ông thường có mặt bên bờ sông Thạch Hãn, tham gia lễ thả hoa đăng tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ. Ông cũng tích cực kể lại câu chuyện của mình cho thế hệ trẻ, giúp họ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao người.
Câu chuyện của ông Lê Bá Dương không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là biểu tượng cho cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc. Những lời kể của ông giản dị nhưng chân thật, mang sức lay động sâu sắc đối với người nghe.
Ngày nay, Thành cổ Quảng Trị và dòng sông Thạch Hãn đã trở thành những địa chỉ đỏ, nơi nhắc nhở mỗi người Việt Nam về lịch sử hào hùng của dân tộc. Và ở đó, câu chuyện của những người như ông Lê Bá Dương vẫn tiếp tục được kể lại, như một ngọn lửa không bao giờ tắt trong lòng các thế hệ mai sau.


