Liệt sĩ Lê Thị Bạch Cát: Nữ chỉ huy Biệt động kiên cường đến viên đạn cuối cùng (1940 - 1968)
Lực lượng Biệt động Sài Gòn là nơi quy tụ của những con người gan dạ bậc nhất, và Liệt sĩ Lê Thị Bạch Cát (quê ở Nghi Sơn, Thanh Hóa) là một đóa hoa rực lửa nơi tuyến đầu đô thị. Tốt nghiệp trường Thể dục Thể thao Trung ương, cô gái miền Bắc ấy đã tình nguyện viết đơn xin vào Nam chiến đấu. Bằng sự nhanh nhẹn, mưu trí và bản lĩnh hơn người, chị nhanh chóng trở thành Bí thư Quận ủy Quận 4, trực tiếp chỉ huy các lực lượng vũ trang nội đô Sài Gòn.
Trong đợt 2 của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Mậu Thân (tháng 5 năm 1968), Lê Thị Bạch Cát nhận nhiệm vụ dẫn dắt một đội vũ trang tuyên truyền đánh sâu vào nội đô. Ngày 5 tháng 5, đơn vị của chị bị một lực lượng lớn cảnh sát dã chiến và quân ngụy bao vây chặt tại một con hẻm trên đường Yên Đổ (nay là đường Lý Chính Thắng, Quận 3). Địch gọi hàng và dùng hỏa lực bắn xối xả vào căn nhà nơi đội đang bám trụ.
Với cương vị chỉ huy, Lê Thị Bạch Cát đã dũng cảm ra lệnh cho các đồng chí tìm đường rút lui, còn một mình chị cầm hai khẩu súng ngắn nấp lại chặn hậu, bắn trả quyết liệt để thu hút hỏa lực địch. Sự chống trả ngoan cường của chị đã khiến kẻ thù khiếp sợ không dám tiến vào. Khi đã bắn đến viên đạn cuối cùng, biết mình không thể thoát khỏi vòng vây, người nữ chỉ huy 28 tuổi ấy đã có một quyết định lẫm liệt: chị đập gãy nát khẩu súng để không rơi vào tay giặc, rồi dõng dạc hô to khẩu hiệu cách mạng trước khi anh dũng hy sinh dưới làn đạn thù. Khí phách của Lê Thị Bạch Cát đã trở thành một biểu tượng tuyệt đẹp cho sự gắn kết Bắc - Nam một nhà, nơi người con gái xứ Thanh đã đổ máu để bảo vệ từng tấc đất Sài Gòn.



