Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Liệt sĩ Lê Trọng Oánh người con quả cảm

6527 Lê Trọng Oánh C 13030 BG/LS 7541 1949 Nam X. Thanh Hải- H. Lục Ngạn- T. Bắc Giang X. Thanh Hải- H. Lục Ngạn- T. Bắc Giang 1967 Trung sĩ Nghĩa trang mặt trận 28-5-1970 Chống Mỹ Vì sự nghiệp chống Mỹ bảo vệ tổ quốc Mặt trận phía nam 562H, 30-11-75 Bộ Chỉ Huy Quân Sự tỉnh Bắc Giang QE 202b Quân nhân Nghĩa trang mặt trận 9-83, 6-76,12-75 Sở Lao động Thương binh & xã hội tỉnh Bắc giang 1975

08/03/2026đoàn phường Chũ (đoàn phường Chũ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1949, tại xã Thanh Hải, huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang, một cậu bé ra đời trong gia đình nông dân giản dị – đó là Lê Trọng Oánh. Tuổi thơ của Oánh lớn lên giữa những triền đồi xanh, những con đường đất đỏ và tiếng cười của làng quê yên bình. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, anh luôn được cha mẹ dạy phải sống chân thành, chăm chỉ và yêu thương mọi người.

Oánh là người hiền lành nhưng rất mạnh mẽ. Từ nhỏ anh đã quen với việc giúp gia đình làm ruộng, lên đồi phát cỏ, gánh củi. Trong làng, ai cũng quý chàng trai khỏe mạnh, thật thà và luôn sẵn sàng giúp đỡ bà con.

Những năm cuối thập niên 1960, chiến tranh chống Mỹ ngày càng ác liệt. Nhiều thanh niên của xã Thanh Hải lần lượt lên đường nhập ngũ để bảo vệ đất nước. Trước hoàn cảnh ấy, Lê Trọng Oánh cũng quyết định đi theo tiếng gọi của Tổ quốc.

Năm 1967, khi vừa tròn 18 tuổi, anh chính thức nhập ngũ. Ngày rời quê, mẹ anh lặng lẽ chuẩn bị cho con trai ít hành trang. Bà nắm tay anh và dặn:

“Con đi vì đất nước thì mẹ tự hào lắm. Chỉ mong con luôn mạnh mẽ và giữ gìn sức khỏe.”

Oánh gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. Anh hiểu rằng phía trước là những ngày tháng gian nan, nhưng đó là con đường mà tuổi trẻ của anh lựa chọn.

Sau thời gian huấn luyện, anh trở thành Trung sĩ trong Quân đội Nhân dân Việt Nam. Oánh cùng đơn vị hành quân vào mặt trận phía Nam, nơi cuộc chiến đang diễn ra khốc liệt.

Những ngày tháng nơi chiến trường là thử thách lớn đối với mỗi người lính. Họ phải hành quân qua rừng sâu, vượt suối, đối mặt với bom đạn và nhiều thiếu thốn. Nhưng Lê Trọng Oánh luôn giữ vững tinh thần dũng cảm và trách nhiệm của người lính.

Đối với đồng đội, anh là người chân thành và luôn sẵn sàng chia sẻ khó khăn. Trong những đêm nghỉ hiếm hoi, anh thường kể về quê hương Thanh Hải – nơi có gia đình và những người thân đang mong anh trở về.

Nhưng chiến tranh không cho anh cơ hội thực hiện ước mơ giản dị ấy.

Ngày 28 tháng 5 năm 1970, trong khi làm nhiệm vụ chiến đấu tại mặt trận phía Nam, Lê Trọng Oánh đã anh dũng hy sinh. Khi ấy, anh mới chỉ 21 tuổi.

Tin buồn về đến quê hương Thanh Hải khiến gia đình và bà con trong làng vô cùng đau xót. Người mẹ già lặng lẽ ôm bức ảnh con trai, nước mắt rơi nhưng trong lòng vẫn tự hào vì con mình đã sống trọn nghĩa với Tổ quốc.

Thời gian trôi qua, quê hương Lục Ngạn hôm nay đã đổi thay với những con đường mới và những vườn cây trĩu quả. Nhưng người dân nơi đây vẫn luôn nhớ đến Lê Trọng Oánh, người con dũng cảm đã hiến dâng tuổi xuân của mình cho đất nước.

Anh đã nằm lại nơi nghĩa trang mặt trận, nhưng tinh thần và sự hy sinh của anh vẫn sống mãi trong lòng quê hương Thanh Hải – Lục Ngạn – Bắc Giang.

Bởi chính những người lính như anh đã góp phần mang lại hòa bình cho đất nước Việt Nam hôm nay. 🇻🇳

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn