LIỆT SĨ NGUYỄN HỮU QUYNH
Quang Minh, Kiến Xương, Thái Bình, nơi những cánh đồng xanh rì rào trong gió, nơi mái nhà tranh ấm áp ánh nắng, từng là chốn bình yên của một chàng trai trẻ mang tên Nguyễn Hữu Quynh. Tuổi thanh xuân của anh tràn đầy ước mơ giản dị: học hành, phụ giúp gia đình, và mong một ngày đất nước hòa bình. Nhưng tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, giữa những năm tháng khốc liệt của chiến tranh, đã thôi thúc Quynh rời bỏ làng quê, khoác lên mình bộ quân phục xanh trở thành người lính cụ Hồ-bình dị mà kiên cường,mang theo trái tim yêu nước rực cháy.
Trong những ngày huấn luyện gian khổ, đồng đội luôn nhớ tới Quynh với đôi mắt sáng, nụ cười hiền và lòng dũng cảm lặng thầm. Anh không nói nhiều, nhưng hành động của Quynh luôn chứng minh tấm lòng kiên cường: san sẻ từng bữa cơm, dìu thương binh qua bãi bom, nhường giường cho đồng đội nghỉ sau mỗi chặng hành quân. Tình đồng đội trong anh, giản dị mà sâu sắc, như cánh đồng quê yên ả đã nuôi dưỡng tâm hồn thanh niên đất Bắc.
Trận chiến cuối cùng nơi chiến trường miền Nam như một ngọn lửa khổng lồ thiêu đốt cả bầu trời. Địch dồn dập tiến công, bom pháo rung chuyển đất đai, gió rít trong tán rừng già. Đơn vị của Quynh chốt giữ vị trí trọng yếu – nơi quyết định bước tiến của cả cánh quân. Giữa tiếng nổ vang rền, Quynh lao lên tuyến đầu: tiếp đạn cho đồng đội, dìu thương binh ra khỏi vùng nguy hiểm, cắt đường tiến của địch. Mỗi bước chân của anh đều nhuốm lửa, nhưng trong ánh mắt vẫn toát lên sự bình thản, như đang nhìn quê nhà nơi xa kia.
Đêm hôm ấy, Quynh và đồng đội trụ vững qua nhiều giờ căng thẳng. Khi ánh bình minh hé trên rừng già, mọi người nhìn thấy anh ngã xuống bên ụ đất đổ nát, tay vẫn nắm chắc khẩu súng, ánh mắt hướng về nơi trận địa vừa được bảo vệ. Tuổi đời anh còn rất trẻ, nhưng trái tim đã cháy trọn cho Tổ quốc.
Tin anh hy sinh được gửi về quê nhà, mẹ anh lặng im, đôi tay run cầm tấm giấy báo tử. Nước mắt lặng lẽ rơi, nhưng trong ánh mắt người mẹ vẫn ánh lên niềm tự hào: con trai bà đã sống một đời rực rỡ, dũng cảm, giữ trọn lời thề với đất nước.
Hôm nay, giữa những ngày hòa bình, tên anh – Nguyễn Hữu Quynh – vẫn sống trong ký ức của đồng đội, trong trang sử quê hương Quang Minh, và trong lòng người dân Kiến Xương. Anh ra đi khi tuổi thanh xuân còn rực rỡ, nhưng ngọn lửa tuổi trẻ mà anh để lại vẫn bừng cháy, soi sáng con đường cho những thế hệ sau tiếp bước.



