Liệt sĩ Nguyễn Khắc Mạnh (1948 -1973)
Nhắc đến thời hoa lửa là nhắc đến những năm tháng của những tiếng bom đạn từng xuống trường vang dội từ đầu làng đến cuối xóm, nơi những người lính trẻ liều mình xông vào chiến trường, sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ lấy hòa bình cho Tổ quốc. Trong số đó, ông nội tôi, ông Nguyễn Khắc Mạnh sinh năm 1948, mất năm 1973- người chiến sĩ cách mạng đã dũng cảm đối mặt với kẻ thù để bảo vệ Tổ quốc.
Ông nội tôi- người lính với trái tim đầy nhiệt huyết và lòng yêu nước thù giặc, đã xung phong ra trận mà không hề do dự trên những cánh đồng, những ngọn núi, ông đã chiến đấu với một niềm tin bất khuất về một ngày hòa bình. Những trận chiến ác liệt, những ngày đêm dài hành quân trong mưa bom bão đạn, tất cả được ông và đồng đội trải qua với một ý chí tiên cường, với một niềm tin không nhạt phai về một ngày có thể trở về với vợ con, với mẹ già và mái ấm của mình.
Tôi thường nghe bà nội kể về năm tháng ông xa nhà đối mặt với chiến tranh, với một niềm tự hào, ngưỡng mộ. Khi nhập ngũ, ông còn rất trẻ, mang theo trong mình những hoài bão, ước mơ về một ngày đất nước được giải phóng. cờ đỏ sao vàng tung bay trên những cổng đình, những mái nhà.
Nhưng ông lại không chờ được ngày ước mơ đó được thực hiện. Ông nội tôi hy sinh khi còn trẻ, tài sản mà ông để lại cho bà có lẽ chỉ bỏn vẹn hai người con trai là một lời hứa vĩnh cửu” Tôi nhất định sẽ trở về’’. Như nhiều phụ nữ có chồng đi lính ở trong vùng. Bà tôi tần tảo, vất vả nuôi hai đứa con trai ăn học. Cuộc sống khó khăn là vậy đấy, nhưng bà nào đi bước chịu đi bước nữa. Không phải vì không có ai ngó ngàng, mà vì bà vẫn đang đợi, đợi một ngày nào đó lời hứa còn trang dở được thực hiện.
Rất nhiều năm sau ngày ông tôi mất, gia đình tôi chỉ còn tờ giấy với dòng chữ xác nhận về việc ông đã để lại cả tuổi xuân, cả gia đình ở nơi chiến trường tàn khốc” hy sinh ở mặt trận phía Nam”, không biết chính xác địa điểm hy sinh. Gia đình chỉ có thông tin nhận được từ đồng đội ông.
Sự hy sinh của ông nội tôi nói riêng và những người chiến sĩ cách mạng nói chung không chỉ là một mất mát to lớn với gia đình mà còn là nỗi đau của cả dân tộc. Tuy nhiên sự hy sinh đó cũng là nguồn động lực mạnh mẽ, truyền cảm hứng cho thế hệ sau về tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự kiên định.
Những người lính đã hy sinh trong chiến tranh sẽ mãi là những người anh hùng của dân tộc. Họ đã viết lên những trang sự hào hùng bằng máu, bằng niềm tin và nước mắt. Vì vậy, chúng ta hiện đang sống trong hòa bình nên biết rằng đó là món quà quý giá nhất mà những người lính như ông nội tôi đã đánh đổi bằng sự hy sinh của chính mình.


