Người có công giúp đỡ cách mạng

Liệt sĩ Nguyễn Kỳ Sơn – Bức thư gửi mẹ trước giờ ra trận

Nguyễn Kỳ Sơn sinh ra và lớn lên tại xã Đức Yên (nay là thị trấn Đức Thọ), huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh – vùng đất giàu truyền thống hiếu học bên dòng sông La. Là một cậu học trò thông minh, giàu hoài bão, Sơn luôn ấp ủ ước mơ cống hiến cho quê hương bằng con đường học vấn.

TP. Hồ Chí Minh22/08/2026Đoàn xã Liên Hương (Liên Hương)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ngày 10 tháng 6 năm 1972, tại một lán trại tạm quân sát bìa rừng, đơn vị của Nguyễn Kỳ Sơn nhận mệnh lệnh chiến đấu. Ai cũng hiểu rằng, bước qua ranh giới ngày mai là bước vào giữa làn mưa bom, bão đạn, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Trong không gian tĩnh mịch của đại ngàn, dưới ánh đèn dầu tự chế tù mù, Nguyễn Kỳ Sơn ngồi nắn nót viết những dòng chữ cuối cùng gửi về cho mẹ kính yêu. Bức thư không hề có một sự run sợ, bi lụy của một chàng trai trẻ trước trận đánh lớn, mà chỉ tràn ngập sự chín chắn, lòng hiếu thảo và một niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng.

Anh viết cho mẹ:

“Mẹ kính yêu của con!

...Ngày mai con bước vào trận đánh đầu tiên. Con viết thư này về thăm mẹ và gia đình trước giờ nổ súng. Con biết, khi nhận được lá thư này, lòng mẹ sẽ lo lắng lắm. Nhưng mẹ ơi, con của mẹ đã lớn khôn rồi, con tự hào vì được đứng trong hàng ngũ những người đi giữ nước.

Nếu chẳng may con không trở về, mẹ đừng quá đau buồn nhé. Hãy nghĩ rằng con trai mẹ đã sống một cuộc đời có ích, đã ngã xuống vì sự bình yên của quê hương. Đất nước hòa bình, đó sẽ là ngày con trở về bên mẹ...”

Bức thư ấy không chỉ là lời nhắn nhủ riêng cho người mẹ nơi hậu phương, mà là tiếng lòng của cả một thế hệ thanh niên thời bấy giờ – những người sẵn sàng dâng hiến tuổi thanh xuân đẹp nhất cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Chỉ vài ngày sau khi lá thư được gửi đi qua đường bưu điện quân đội, trong một trận chiến đấu ác liệt tại chiến trường Quảng Trị, người chiến sĩ trẻ Nguyễn Kỳ Sơn đã anh dũng hy sinh. Anh ngã xuống khi chưa kịp nhận lại lá thư hồi âm của mẹ, khi tuổi hai mươi còn dang dở với bao ước mơ hoài bão.

Ở quê nhà, người mẹ nhận được bức thư của con trai cùng tấm giấy báo tử gần như cùng một lúc. Nước mắt mẹ đổ xuống, làm nhòe đi những dòng mực xanh con viết. Suốt hàng chục năm sau đó, bức thư ấy được mẹ bọc kỹ trong nhiều lớp nilon, đặt trang trọng dưới bàn thờ anh và xem như báu vật thiêng liêng nhất đời mình. Mỗi lần nhớ con, mẹ lại mang ra đọc, như thể vẫn nghe thấy giọng nói ấm áp của đứa con trai ngày nào.

Sau này, bức thư được gia đình hiến tặng lại cho Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam. Giữa hàng ngàn hiện vật chiến tranh, bức thư ố vàng theo thời gian của Liệt sĩ Nguyễn Kỳ Sơn vẫn lặng lẽ nằm đó, lấy đi nước mắt của biết bao thế hệ người xem, như một chứng nhân bất tử cho tinh thần khát vọng hòa bình và lòng yêu nước vô bờ bến của thế hệ "hoa lửa".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn