Liệt sĩ Nguyễn Phan Vinh – Huyền thoại bất tử của Đoàn tàu Không số
Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đường Hồ Chí Minh trên biển là một kỳ tích có một không hai. Trên con đường huyền thoại ấy, sự hy sinh của Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh cùng 19 cán bộ, chiến sĩ tàu 235 đã trở thành bản hùng ca bi tráng nhất, mãi mãi tạc vào dáng đứng của biển đảo Việt Nam
Mở đầu câu chuyện về người thuyền trưởng quả cảm là bối cảnh những năm tháng ác liệt nhất của chiến trường miền Nam, khi nhu cầu vũ khí cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Mậu Thân 1968 trở nên cấp bách hơn bao giờ hết. Nhiệm vụ của ông không phải là đánh chìm tàu địch, mà là giữ trọn lời thề "Người còn thì tàu còn, người ngã xuống thì tàu bị phá hủy" để bảo vệ bí mật của con đường vận tải chiến lược.
Đầu năm 1968, chiến trường miền Nam sục sôi lửa đạn. Để chi viện cho mặt trận Khánh Hòa và Nam Trung Bộ, Tàu 235 do Trung úy Nguyễn Phan Vinh làm Thuyền trưởng được lệnh vận chuyển 14 tấn vũ khí, trang bị xuất phát từ Hải Phòng tiến vào Nam.
Chiếc tàu 235 mang trong mình sứ mệnh đặc biệt, ngụy trang như một tàu đánh cá hoạt động trên vùng biển quốc tế. Đối mặt với nó không chỉ là sóng to gió lớn của đại dương mà còn là hệ thống phòng thủ dày đặc của Hải quân Mỹ - Ngụy với hàng chục tàu chiến, máy bay trinh sát quần thảo suốt ngày đêm dọc bờ biển.
Sau nhiều ngày lênh đênh trên biển cả, khéo léo luồn lách qua các hàng rào phong tỏa, đêm ngày 29 rạng sáng 1/3/1968, tàu 235 đến ngang vùng biển Hòn Hèo (Ninh Hòa, Khánh Hòa). Khi chuẩn bị thả hàng, bất ngờ tàu bị lộ. Địch huy động 7 tàu chiến lớn nhỏ cùng máy bay trực thăng bao vây, hòng bắt sống "con tàu ma" của Cộng sản.
Trong tình thế "ngàn cân treo sợi tóc", Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh bình tĩnh chỉ huy anh em chiến đấu. Dù hỏa lực địch áp đảo gấp nhiều lần, nhưng với tinh thần thép, Tàu 235 vừa cơ động tránh đạn, vừa bắn trả quyết liệt, khiến đội hình tàu địch bị rối loạn và không dám áp sát.
Biết không thể thoát khỏi vòng vây dày đặc và quyết không để vũ khí rơi vào tay giặc, Nguyễn Phan Vinh ra lệnh cho anh em bị thương và những người không còn khả năng chiến đấu rời tàu bơi vào bờ. Riêng ông và thợ máy Ngô Văn Thứ ở lại, chuẩn bị phương án cuối cùng: kích nổ khối thuốc nổ hủy tàu.
Vừa điểm hỏa dây cháy chậm, địch lại điên cuồng nã pháo. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên chấn động vùng biển Hòn Hèo. Con tàu 235 vỡ tan thành nhiều mảnh, một nửa chìm xuống biển, một nửa văng lên sườn núi. Kế hoạch bảo vệ bí mật con đường vận tải biển đã thành công trọn vẹn.
Ngoài trận chiến sinh tử trên biển, tấm lòng đồng đội của Thuyền trưởng Vinh còn sáng ngời trong những giây phút cuối cùng. Sau khi hủy tàu, ông và đồng đội Ngô Văn Thứ bị thương nặng nhưng vẫn dìu nhau vào bờ, tiếp tục chiến đấu chống lại sự truy lùng của lính bộ binh địch đổ bộ xuống hòn Hèo.
Dù kiệt sức và mất nhiều máu, Nguyễn Phan Vinh vẫn động viên đồng đội, nhường nhau từng ngụm nước, từng viên đạn, chiến đấu cầm cự đến hơi thở cuối cùng để thu hút hỏa lực địch, tạo điều kiện cho các đồng đội khác thoát vòng vây an toàn.
Ngày 1/3/1968, Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh đã anh dũng hy sinh ngay bên bờ biển mảnh đất Khánh Hòa mà ông đã chiến đấu để bảo vệ.
Sự hy sinh của ông và các chiến sĩ Tàu 235 đã gây chấn động dư luận lúc bấy giờ. Đối phương cũng phải ngả mũ kính phục trước tinh thần quả cảm của những người lính biển Việt Nam. Tên tuổi của ông sau này đã trở thành tên của một hòn đảo thuộc quần đảo Trường Sa - Đảo Phan Vinh, như một cột mốc chủ quyền sừng sững giữa biển khơi.
Ngày 25/8/1970, Liệt sĩ Nguyễn Phan Vinh được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nguồn: https://tinhdoankhanhhoa.org.vn/30137/


