Liệt sĩ Nguyễn Phúc Độ – Khát vọng tuổi đôi mươi và lời hứa hòa bình dở dang
Sự hy sinh anh dũng của người chiến sĩ trẻ Nguyễn Phúc Độ ngay cửa ngõ Sài Gòn trước giờ phút đất nước trọn niềm vui đại thắng mùa Xuân năm 1975.
Lên đường nhập ngũ khi tuổi đời vừa tròn mười tám phơi phới, người lính trẻ Nguyễn Phúc Độ mang theo hoài bão lớn lao của thế hệ thanh niên thời bấy giờ: quyết tâm chiến đấu vì nền độc lập, tự do trọn vẹn của Tổ quốc. Anh cùng đồng đội hành quân vào Nam, tham gia vào những trận đánh ác liệt xuyên suốt chặng đường chiến dịch trường kỳ, luôn giữ vững tinh thần lạc quan và niềm tin sắt đá vào ngày đất nước thống nhất.
Vào những ngày cuối tháng 4 năm 1975, khi Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử bước vào giai đoạn quyết định, đại đội của chiến sĩ Nguyễn Phúc Độ được giao nhiệm vụ đánh chiếm một mũi tiến công quan trọng ở cửa ngõ Sài Gòn. Giữa làn đạn bủa vây kịch liệt của kẻ thù, anh đã mưu trí, quả cảm dũng mãnh xông lên mở đường cho đồng đội tiến công. Nhưng ngay trước giờ phút khúc khải hoàn vang lên, anh đã trúng đạn và anh dũng ngã xuống. Anh hy sinh khi chỉ còn cách ngày hòa bình toàn vẹn đúng một bước chân.
Sự ngã xuống của liệt sĩ Nguyễn Phúc Độ là minh chứng bi tráng cho cái giá của sự tự do. Dẫu lời hứa trở về sum họp bên mâm cơm gia đình mãi mãi dở dang, nhưng tên anh và xương máu của anh đã hòa vào đất trời, dệt nên sắc đỏ rực rỡ của lá cờ đại thắng ngày 30/4/1975. Câu chuyện về anh Độ luôn nhắc nhở thế hệ hôm nay phải trân trọng giá trị của cuộc sống yên bình, không ngừng nỗ lực học tập để bảo vệ vững chắc thành quả cách mạng mà cha ông đã đánh đổi bằng cả mạng sống



