Liệt sĩ NGUYỄN VĂN LỢI
Liệt sĩ NGUYỄN VĂN LỢI (1935 – 16/10/1967)
Tôi sinh năm 1936, hoạt động trên tuyến giao bưu Mỹ Thuận thuộc huyện Bình Minh. Tôi quen ông Nguyễn Văn Lợi khi ông đảm nhiệm công việc Trưởng phòng giao bưu. Ông sinh năm 1935, quê Đông Thành – Bình Minh, là người chỉ huy thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng đối với hệ thống liên lạc của ta.
Công việc giao bưu thời chiến không có tiếng súng, nhưng nguy hiểm không kém gì ngoài mặt trận. Ông Lợi phụ trách tổ chức, điều phối các tuyến giao liên, đảm bảo thư từ, tài liệu và chỉ thị của cấp trên được chuyển an toàn đến cơ sở. Ông nắm rất rõ từng con đường, từng bến nước, từng điểm trú ẩn trên tuyến Mỹ Thuận.
Tôi nhớ ông làm việc rất nguyên tắc. Mỗi chuyến giao bưu đều được ông tính toán kỹ thời gian, lộ trình và người phụ trách. Ông thường xuyên nhắc chúng tôi: “Mất thư là mất mệnh lệnh, mất mệnh lệnh là nguy cho cả phong trào.” Chính sự cẩn trọng đó giúp tuyến giao bưu Mỹ Thuận hoạt động ổn định trong thời gian dài.
Dù là Trưởng phòng, ông Lợi không bao giờ chỉ ngồi chỉ đạo. Khi thiếu người, ông sẵn sàng trực tiếp tham gia giao liên, vượt qua những đoạn đường nguy hiểm. Có những đêm mưa gió, ông cùng anh em bì bõm qua kênh rạch, giữ chặt tài liệu trong người như giữ sinh mạng của chính mình.
Ngày 16 tháng 10 năm 1967, trong một lần làm nhiệm vụ tại khu vực Mỹ Thuận, ông Nguyễn Văn Lợi đã hy sinh. Tin ông mất khiến anh em giao bưu chúng tôi lặng đi. Một người chỉ huy tận tụy, am hiểu công việc đã ra đi khi tuyến liên lạc vẫn còn nhiều gian khó.
Đối với tôi, ông Lợi là hình ảnh tiêu biểu của người cán bộ giao bưu thời chiến: âm thầm, bền bỉ và tuyệt đối trung thành với nhiệm vụ. Ông ngã xuống, nhưng tuyến giao liên mà ông dày công xây dựng vẫn tiếp tục vận hành, góp phần giữ mạch thông tin thông suốt cho phong trào cách mạng.



