Bài viết

Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc

Đắk Lắk02/07/2026Nguyễn Mai Uyên (Khoa Sư phạm, Trường Đại học Phú Yên)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy bất tận của thời gian, có những thời khắc đã trở thành "thời hoa lửa" – cái thời mà tuổi trẻ của cả một dân tộc được đúc kết từ máu, từ khát vọng tự do và từ lòng yêu nước nồng nàn. Khi nhắc về những câu chuyện lịch sử, tôi luôn bị ám ảnh và xúc động sâu sắc bởi câu chuyện về những chàng trai, cô gái xung phong ra trận khi tâm hồn còn nguyên vẻ ngây thơ, nhưng ý chí thì cứng cỏi như thép đã tôi qua lửa đỏ. Hôm nay, xin được kể lại câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc, không chỉ như một cá nhân, mà như đại diện cho cả một thế hệ đã "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".

Nguyễn Văn Thạc là sinh viên khoa Toán - Cơ của trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, anh đã xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ. Điều để lại cho hậu thế không phải là những chiến công vang dội trên mặt trận báo chí, mà là cuốn nhật ký mang tên "Mãi mãi tuổi hai mươi".

Đọc từng dòng chữ viết vội trên những trang giấy ố vàng, ta không thấy một anh hùng gồng mình lên để làm gương, ta chỉ thấy một cậu sinh viên yêu thơ, yêu đời và đầy trăn trở. Anh viết: "Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù". Đó không phải là lời hô hào sáo rỗng, mà là sự lựa chọn đầy đau đớn nhưng kiêu hãnh của một người tri thức trẻ.

Anh kể về những ngày hành quân dưới tán rừng Trường Sơn, về những cơn sốt rét rừng hành hạ, về cái đói, cái khát, và cả sự hy sinh thầm lặng của đồng đội ngay bên cạnh. Có đoạn anh viết về những đêm nằm dưới cánh võng, nghe tiếng suối reo và mơ về ngày hòa bình, mơ về việc trở lại giảng đường đại học để tiếp tục giải những bài toán khó. Nhưng ngay sau đó, anh lại viết về nhiệm vụ, về lời thề trước lá cờ Tổ quốc. Chính sự giằng xé giữa khát khao sống bình dị và lý tưởng hy sinh cao cả đã biến Nguyễn Văn Thạc thành một biểu tượng lung linh của "thời hoa lửa".

Ngày 30 tháng 7 năm 1972, Nguyễn Văn Thạc đã hy sinh tại chiến trường Quảng Trị trong một trận chiến ác liệt tại thành cổ. Anh nằm lại đó khi tuổi đời mới tròn hai mươi – độ tuổi đẹp nhất của đời người.

Câu chuyện về anh không chỉ là một cuộc đời đã khép lại, mà là lời nhắc nhở đanh thép về cái giá của hòa bình. Hàng triệu người cha, người anh như Nguyễn Văn Thạc đã không bao giờ trở về, họ hóa thân vào đất mẹ, thành những nấm mồ không tên hoặc những bia đá phủ rêu xanh. Họ đã "xếp lại những giấc mơ hồng" để đổi lấy bầu trời xanh cho chúng ta hôm nay.

Câu chuyện về Nguyễn Văn Thạc và những người lính năm ấy dạy cho thế hệ trẻ chúng ta bài học lớn lao về lòng biết ơn và trách nhiệm. Chúng ta không sống trong cảnh bom đạn, nhưng mỗi chúng ta đều đang có một "chiến trường" của riêng mình: là sự nỗ lực học tập, là ý thức cống hiến cho xã hội, là lòng tự tôn dân tộc trước những thách thức của thời đại mới.

"Thời hoa lửa" không hề xa cách. Nó hiện hữu trong từng trang sách, trong những nghĩa trang liệt sĩ lung linh ánh nến mỗi dịp tháng Bảy, và trong chính hơi thở của độc lập, tự do mà chúng ta đang thụ hưởng.

Có một câu nói rất hay: "Chiến tranh đã đi qua, nhưng những câu chuyện thì không bao giờ cũ". Việc lưu giữ và tuyên truyền những câu chuyện về các anh hùng liệt sĩ không chỉ để nhớ về quá khứ, mà là để thắp lên ngọn lửa trong lòng thế hệ hôm nay. Hy vọng rằng, mỗi khi nhắc đến "thời hoa lửa", chúng ta không chỉ nhớ về những mất mát, mà hãy nhớ về khát vọng sống mãnh liệt và vẻ đẹp tâm hồn của những con người đã dâng hiến thanh xuân cho Tổ quốc. Dù thời gian có làm mờ đi những vết tích chiến tranh, nhưng những "đóa hoa" ấy vẫn mãi mãi nở rộ trong lòng dân tộc, vĩnh cửu cùng thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn