Liệt sĩ Nguyễn Viết Ninh
Liệt sĩ Nguyễn Viết Ninh Tháng 2 năm 1971, ở dãy núi Trường Sơn khắc nghiệt, chiến dịch Đường 9 – Nam Lào bước vào những ngày ác liệt nhất. Quân Mỹ – Ngụy mở cuộc hành quân Lam Sơn 719 với ý đồ cắt đứt đường Hồ Chí Minh. Một trong những điểm chốt sống còn chính là Cổng Trời – Tà Xẻng, nơi thuộc Sư đoàn 320 phụ trách phòng ngự. Trong những người lính trẻ có mặt ở đó, nổi bật là chiến sĩ Nguyễn Viết Ninh, Đại đội 9, Trung đoàn 64. Anh mới ngoài hai mươi tuổi, người nhỏ gọn, nước da ngăm đen, nhưng
Liệt sĩ Nguyễn Viết Ninh
Tháng 2 năm 1971, ở dãy núi Trường Sơn khắc nghiệt, chiến dịch Đường 9 – Nam Lào bước vào những ngày ác liệt nhất. Quân Mỹ – Ngụy mở cuộc hành quân Lam Sơn 719 với ý đồ cắt đứt đường Hồ Chí Minh. Một trong những điểm chốt sống còn chính là Cổng Trời – Tà Xẻng, nơi thuộc Sư đoàn 320 phụ trách phòng ngự.
Trong những người lính trẻ có mặt ở đó, nổi bật là chiến sĩ Nguyễn Viết Ninh, Đại đội 9, Trung đoàn 64. Anh mới ngoài hai mươi tuổi, người nhỏ gọn, nước da ngăm đen, nhưng mắt lúc nào cũng sáng lấp lánh và đầy quyết tâm.
Đêm trước trận đánh, sương mù phủ kín núi Lào. Ninh cùng đồng đội đào công sự, đặt B40, B41 men theo sườn dốc. Địch đã đến rất gần, xe tăng M41 ầm ầm bên kia thung lũng.
Nghe tiếng động cơ rung chuyển mặt đất, Ninh nói với đồng đội:
– “Mai chắc là trận lớn. Nhưng chỉ cần giữ được Cổng Trời, cả tuyến đường sẽ sống.”
Không ai nói thêm. Họ hiểu rằng giữ vững vị trí này nghĩa là ngăn quân địch tràn vào Sê Pôn, bảo vệ mạch máu Trường Sơn.
Sáng hôm sau, trời chưa sáng hẳn thì bom Mỹ đã dội xuống. Đất đá bật tung, cây rừng gãy đổ. Sau loạt bom phá, từng đoàn xe tăng M41 dẫn theo lính bộ binh tiến thẳng vào Cổng Trời.
Trung đoàn trưởng hô khẩu lệnh:
– “Các đơn vị, chờ gần – bắn!”
Khi chiếc xe tăng đầu tiên lọt vào tầm bắn, Ninh lao nhanh ra khỏi công sự, vai vác khẩu B41. Anh đứng ngay mép hào, chờ đúng khoảnh khắc xe tăng quay tháp pháo rồi bóp cò.
Quả đạn lao đi, trúng thẳng sườn xe M41. Một tiếng nổ xé trời. Chiếc xe bốc lửa.
Đồng đội reo lên:
– “Trúng rồi! Ninh diệt xe tăng rồi!”
Nhưng Ninh không dừng lại. Anh chuyển sang vị trí khác, tiếp tục yểm trợ cho mũi xung phong.
Đợt phản kích của địch càng lúc càng dữ dội. Pháo 105mm bắn dồn dập lên sườn núi nơi Đại đội 9 đóng quân. Trong làn khói bom mù mịt, bộ binh địch ồ ạt xông lên.
Ninh hô lớn:
– “Anh em giữ vững! Không cho chúng vượt qua đường độc đạo!”
Khi một xe M113 cố lách qua khe núi để đột phá, Ninh nhảy khỏi công sự, mang theo một quả B40 dự phòng. Anh chạy áp sát chiếc xe đang gầm rú, đứng trước mép đá, giương súng lên ở cự ly gần.
Anh bóp cò.
Quả đạn nổ tung vỏ thép M113. Nhưng đúng lúc ấy, một quả pháo kích rơi ngay gần vị trí của anhĐồng đội lao tới. Ninh nằm giữa đất đá, chiếc mũ tai bèo vẫn còn bám bụi đỏ. Anh nắm tay đồng đội, thều thào:
– “Xe chưa qua… đường còn giữ… chúng ta thắng rồi…”
Câu nói dứt, anh khẽ mỉm cười rồi lịm đi.
Chiều hôm đó, sau nhiều giờ chiến đấu, quân địch bị chặn đứng, buộc phải rút khỏi Cổng Trời. Sư đoàn 320 giữ vững vị trí then chốt, góp phần làm thất bại hoàn toàn cuộc hành quân Lam Sơn 719.
Trên chiến trường khốc liệt ấy, anh hùng Nguyễn Viết Ninh đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, bắn cháy xe tăng địch và hy sinh khi đang giữ vững cửa ngõ quan trọng của chiến dịch. Sau chiến dịch, anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.



