Liệt sĩ Nguyễn Xuân Binh – Người con anh dũng của quê hương Diễn Phúc
Một tuổi xuân gửi lại nơi chiến trường Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ rời mái nhà thân thương, rời vòng tay cha mẹ, rời những người mình yêu quý để khoác lên mình màu áo người lính.
Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ rời mái nhà thân thương, rời vòng tay cha mẹ, rời những người mình yêu quý để khoác lên mình màu áo người lính.
Trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, Nguyễn Văn Binh cũng đã lên đường như thế. Ngày chia tay, có lẽ chẳng ai biết đó sẽ là lần cuối cùng. Một người mẹ đứng nhìn theo bóng con khuất dần sau con đường làng. Một người cha cố giấu những giọt nước mắt. Một người em vẫn tin rằng rồi anh sẽ trở về. Và người lính trẻ mang theo hành trang giản dị nhất: tình yêu gia đình, tình yêu quê hương và niềm tin vào ngày đất nước được hòa bình. Những ngày tháng nơi chiến trường là những ngày tháng của bom đạn, thiếu thốn và hiểm nguy.
Ở nơi ấy, những người lính trẻ không chỉ chiến đấu bằng súng đạn. Họ chiến đấu bằng lòng can đảm. Bằng tình đồng đội. Bằng niềm tin rằng phía sau mình là quê hương, là gia đình, là hàng triệu người dân đang mong chờ ngày đất nước sạch bóng quân thù. Có những đêm giữa rừng sâu, người lính nhớ mái nhà. Nhớ tiếng mẹ gọi. Nhớ con đường quê. Nhớ những điều bình dị mà trước khi đi, họ từng nghĩ rằng mình sẽ còn rất nhiều thời gian để trở về và tận hưởng. Nhưng chiến tranh không cho họ nhiều lựa chọn.
Có những người đã trở về sau ngày đất nước hòa bình. Và cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Liệt sĩ Nguyễn Văn Binh là một trong những người đã gửi lại tuổi xuân của mình cho Tổ quốc. Anh ra đi khi đất nước còn chiến tranh, nhưng sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên ngày hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay. Thời gian có thể làm phai màu những trang giấy. Có thể làm mái tóc của những người chờ đợi ngày trở về bạc trắng. Nhưng có một điều thời gian không thể xóa nhòa: Đó là ký ức về người đã hy sinh.
Ngày hôm nay, khi chúng ta đứng dưới bầu trời bình yên, những con đường đã không còn tiếng bom rơi, những đứa trẻ được cắp sách đến trường, chúng ta mới hiểu rằng: Hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có. Hòa bình được đánh đổi bằng tuổi trẻ. Bằng máu. Bằng nước mắt. Và bằng những cuộc chia ly không có ngày đoàn tụ. Có thể Nguyễn Văn Binh đã không kịp nhìn thấy đất nước ngày hôm nay. Không kịp nhìn thấy những con đường quê đổi mới. Không kịp nhìn thấy những thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình. Nhưng tuổi xuân của anh vẫn còn hiện diện. Hiện diện trong từng lá cờ Tổ quốc tung bay. Trong từng mái trường. Trong từng nụ cười trẻ thơ. Trong cuộc sống bình yên của mỗi gia đình hôm nay. Và trong những ngọn nến tri ân được thắp lên mỗi tháng Bảy.



