Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Liệt sĩ Thâm Tâm

Quảng Ninh06/08/2026Lê Thị Thanh Vân ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Liệt sĩ Thâm Tâm

AI BẢO NHÀ THƠ, NHÀ BÁO KHÔNG ANH HÙNG:

NHÀ THƠ, LIỆT SĨ THÂM TÂM (1917 - 1950) – BẢN TRÁNG CA "TỐNG BIỆT HÀNH" VÀ BƯỚC CHÂN KHÔNG HẸN NGÀY TRỞ LẠI

Đọc những rác phẩm phản cách mạng gần đây, hẳn bạn và tôi bất giác chợt nhớ về những vần thơ rực lửa của một thời đạn bom của 1 nhà thơ, 1 anh hùng cách mạng:

"Đưa người ta chỉ đưa người ấy,

Một giã gia đình, một dửng dưng...

Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ,

Chí nhớn chưa về bàn tay không,

Thì không bao giờ nói trở lại!

Ba năm mẹ già cũng đừng mong...."

Chuyện với Năng số 68 đưa bạn đọc tìm về những ký ức về nhà thơ, Liệt sĩ Thâm Tâ. Cuộc đời ông là minh chứng rực rỡ nhất cho hình tượng người nghệ sĩ - chiến sĩ: Lấy ngòi bút làm đòn bẩy thức tỉnh quốc hồn, và dùng chính sinh mệnh mình gieo xuống nẻo đường hành quân để đổi lấy tự do cho dân tộc.

TỪ CHÀNG THI SĨ LÃNG DU ĐẾN LỜI THỀ GIỮA MÙA THU CÁCH MẠNG

Thâm Tâm sinh năm 1917 tại thị xã Hải Dương, trong một gia đình nhà giáo nghèo. Trái tim nhạy cảm của người thi sĩ sớm nhận ra nỗi đau vong quốc dưới gót giày của thực dân Pháp. Khi Cách mạng Tháng Tám bùng nổ, tiếng gọi thiêng liêng của non sông đã đánh thức dòng máu Lạc Hồng sục sôi trong ông. Dứt khoát KHƯỚC TỪ cuộc đời của một văn nhân lãng du nơi gác trọ, chàng trai trẻ Thâm Tâm (tên thật là Nguyễn Tuấn Trình) khoác lên mình màu áo Vệ quốc quân, trở thành thư ký tòa soạn của báo Vệ quốc quân (tiền thân của báo Quân đội Nhân dân ngày nay). Ông dùng ngòi bút sắc lẹm để xốc dậy tinh thần của hàng vạn chiến binh ra tiền tuyến.

"CHÍ LỚN CHƯA VỀ BÀN TAY KHÔNG"

Nhắc đến Thâm Tâm, lịch sử thi ca Việt Nam mãi mãi khắc ghi kiệt tác "Tống biệt hành". Lời thơ của ông không bi lụy, mà đanh thép, trượng phu gắn liền với vận mệnh non sông: "Đưa người, ta không đưa qua sông / Sao có tiếng sóng ở trong lòng?". Ông thấu hiểu rằng, khi Tổ quốc lâm nguy, người thanh niên phải gạt đi tình riêng, dứt áo ra đi, dẫu biết phía trước là cái ch.ết cận kề. Khí phách "Chí lớn chưa về bàn tay không" đã trở thành tuyên ngôn bất tử, thôi thúc lớp lớp thanh niên Việt Nam xếp bút nghiên, ôm súng lao thẳng vào chốn tử địa.

BƯỚC CHÂN TÀN LỰC TRÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN VÀ SỰ HY SINH BI TRÁNG

Năm 1950, Chiến dịch Biên giới Thu Đông mở ra vô cùng ác liệt và TÀN KHỐC. Dù sức khỏe đã suy kiệt sau những năm tháng kháng chiến gian khổ, Thâm Tâm vẫn kiên quyết xin ra mặt trận Cao - Bắc - Lạng. Giữa chặng đường hành quân đèo dốc hiểm trở, những cơn sốt rét rừng HỦY DIỆT đã quật ngã người thi sĩ chiến sĩ. Ngày 18 tháng 8 năm 1950, trên đường hành quân qua đèo Bông Lau, Thâm Tâm trút hơi thở cuối cùng. Cơ thể cạn kiệt sinh lực, nhưng khí tiết KIM CƯƠNG và lòng trung thành với Đảng vĩnh viễn không thể bị BẺ GÃY. Ông ra đi mang theo bản thảo còn viết dang dở, máu và mồ hôi quyện chặt vào đất rừng Việt Bắc.

ĐÀI HOA BẤT TỬ TRÊN ĐỈNH ĐÈO BÔNG LAU

Thâm Tâm ngã xuống khi tuổi đời mới 33, nhưng vần thơ và lý tưởng của ông đã hóa thành một ĐÀI HOA BẤT TỬ. Mộ phần của ông nằm lại giữa núi rừng nguyên sơ, hòa vào linh khí của quốc gia. Kẻ thù có thể vùi lấp thể xác của người thi sĩ, nhưng không bao giờ dập tắt được tiếng sóng cuồn cuộn trong lòng nhân dân mỗi khi đọc lại "Tống biệt hành". Năm 2007, ông vinh dự được Đảng và Nhà nước truy tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật, một sự ghi nhận vĩ đại cho những cống hiến bằng cả máu và nước mắt.

Hòa bình hôm nay ngập tràn ánh nắng, nhưng cái giá mà cha ông ta phải trả là TỘT CÙNG ĐẮT ĐỎ! Để có được độc lập, những người trí thức như Thâm Tâm đã phải nát tan xương thịt, bỏ lại thanh xuân và gia đình nơi quê nhà để dấn thân vào cõi ch.ết.

Gửi thế hệ trẻ hôm nay, khi chúng ta đang tận hưởng bầu trời tự do, tuyệt đối đừng bao giờ lãng quên cội nguồn! Hãy soi mình vào lịch sử, mài sắc ý chí, nâng cao bản lĩnh chính trị để đập tan mọi luận điệu xuyên tạc. Hãy sống, cống hiến sao cho xứng đáng với những người đã "ra đi không bao giờ nói trở lại" vì cơ đồ dân tộc!

-----------

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn