Liệt sĩ TRẦN VĂN KHOA
Liệt sĩ TRẦN VĂN KHOA (1955 – 25/12/1973)
Tôi sinh năm 1954, nhập ngũ khi còn rất trẻ và được biên chế về đơn vị D857 Vĩnh Long. Chính tại đây, tôi quen ông Trần Văn Khoa, sinh năm 1955, quê Đông Thành. Ông nhỏ hơn tôi một tuổi, nhưng tính tình chững chạc, nghiêm túc và rất có ý thức kỷ luật của một người lính.
Ông Khoa là chiến sĩ trực tiếp chiến đấu trong đơn vị. Những năm đầu thập niên 1970, chiến sự vẫn còn nhiều ác liệt, dù ngày giải phóng đã gần kề. Đơn vị chúng tôi thường xuyên làm nhiệm vụ bảo vệ địa bàn, giữ vững tuyến hành lang và sẵn sàng chiến đấu khi có tình huống bất ngờ. Trong mọi nhiệm vụ, ông Khoa luôn chấp hành mệnh lệnh rất nghiêm.
Tôi nhớ ông Khoa ít nói, nhưng làm việc rất chắc chắn. Trong những đêm trực gác, ông thường nhắc anh em giữ cảnh giác, không được lơ là. Có những lúc mệt mỏi, anh em động viên nhau bằng vài câu chuyện quê nhà, còn ông thì chỉ mỉm cười, lặng lẽ nghe.
Ngày 25 tháng 12 năm 1973, trong một nhiệm vụ chiến đấu của đơn vị D857 tại địa bàn Vĩnh Long, ông Trần Văn Khoa đã anh dũng hy sinh. Tin ông mất đến với chúng tôi trong niềm đau xót khôn nguôi. Ông ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp hưởng trọn vẹn niềm vui hòa bình.
Đối với tôi và đồng đội, ông Khoa là hình ảnh của một chiến sĩ trẻ trung, kỷ luật và tận tụy. Sự hy sinh của ông là mất mát lớn, nhưng cũng là minh chứng cho tinh thần sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc của lớp thanh niên Đông Thành thời chiến.



