Liệt sĩ TRỪ VĂN HƯƠNG
Liệt sĩ TRỪ VĂN HƯƠNG (1890 – 12/4/1947)
Ông Hương đảm nhiệm công việc cán bộ xã trong giai đoạn phong trào cách mạng còn non yếu. Khi đó, bộ máy chính quyền cách mạng phải vừa hoạt động công khai, vừa giữ bí mật để tránh sự đàn áp của địch. Ông Hương là người gánh vác nhiều việc: từ vận động nhân dân ủng hộ kháng chiến, bảo vệ cơ sở, đến phối hợp với lực lượng du kích địa phương.
Tôi nhớ rõ, ông thường đi bộ khắp các ấp của Đông Thành, ghé từng nhà để nắm tình hình dân chúng. Ông nói chuyện nhẹ nhàng, dễ hiểu, giải thích cho bà con vì sao phải đứng về phía cách mạng. Nhờ sự kiên trì ấy, nhiều gia đình đã che chở cho cán bộ, nuôi giấu du kích trong những ngày khó khăn nhất.
Dù tuổi đã ngoài năm mươi, ông Hương vẫn không ngại nguy hiểm. Có lần địch mở cuộc càn lớn, nhiều người khuyên ông tạm lánh đi nơi khác, nhưng ông từ chối. Ông bảo: “Cán bộ xã mà bỏ dân thì ai lo cho dân.” Câu nói đó đến giờ tôi vẫn còn nhớ như in.
Ngày 12 tháng 4 năm 1947, trong một đợt địch khủng bố ở Đông Thành, ông Trừ Văn Hương đã hy sinh. Tin ông mất khiến cả xã lặng đi. Một người cán bộ xã tận tụy, gắn bó với dân làng đã ngã xuống khi tuổi đời đã cao, nhưng tinh thần cách mạng thì chưa bao giờ nguội lạnh.
Sau này, mỗi lần nhắc đến ông, tôi luôn nghĩ đến hình ảnh một cán bộ xã hiền lành, tận tâm, đặt lợi ích của dân lên trên hết. Ông hy sinh, nhưng tấm gương của ông vẫn sống mãi trong lòng những người từng cùng ông gắn bó với mảnh đất Đông Thành.



