Liệt sĩ Võ Thị Tần
Tiểu đội trưởng kiên cường của Tiểu đội 4, Đại đội 552 Thanh niên xung phong, người đã cùng 9 đồng đội hóa thân thành tượng đài bất tử tại Ngã ba Đồng Lộc.
Võ Thị Tần (1944 - 1968), quê ở Thiên Lộc, Can Lộc, Hà Tĩnh, là hiện thân rực rỡ của tinh thần "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Ở cái tuổi hai mươi đẹp nhất đời người, chị được giao trọng trách Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4 (gồm 10 cô gái) bám trụ tại Ngã ba Đồng Lộc – "tọa độ chết" khốc liệt nhất trên tuyến đường mòn Hồ Chí Minh, nơi giặc Mỹ ngày đêm trút hàng ngàn tấn bom đạn nhằm cắt đứt tuyến chi viện cho miền Nam.
Trong bức thư cuối cùng gửi mẹ được viết ngay giữa chiến hào đầy khói súng, chị Tần dạt dào viết: "Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ... Bom đạn của chúng có thể làm rung chuyển cả núi rừng, nhưng không thể làm rung chuyển những trái tim của chúng con". Chiều định mệnh ngày 24/7/1968, sau một đợt dội bom tàn sát của máy bay địch, hầm của Tiểu đội 4 sập xuống. Chị Tần cùng 9 nữ đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại lòng đất mẹ khi mái tóc còn xanh, khi những ước mơ tuổi trẻ còn dang dở.
Mười đóa hoa trinh liệt ấy đã lấy máu xương mình để san lấp hố bom, nối liền mạch máu giao thông cho những đoàn xe lăn bánh tiến về phương Nam. Sự hy sinh của các chị đã tạc vào lịch sử bức tượng đài hùng tráng nhất về tuổi trẻ Việt Nam. Tinh thần Đồng Lộc năm xưa mãi mãi là ngọn lửa soi đường, truyền bầu nhiệt huyết cho thế hệ trẻ Hà Tĩnh trên chặng đường kiến thiết và bảo vệ Tổ quốc hôm nay.



