Liệt sĩ Vũ Văn Hiếu: Bức tượng đài "Sống vì Đảng, chết không rời Đảng" tại Vùng Mỏ
Bối cảnh: Vũ Văn Hiếu quê ở Nam Định nhưng đã gắn bó máu thịt với Vùng Mỏ. Tháng 4/1930, ông được cử làm Bí thư Đặc khu ủy đầu tiên của Khu mỏ Quảng Ninh (bao gồm Hòn Gai, Cẩm Phả, Cửa Ông...). Ông là người đã thắp lên ngọn lửa đấu tranh của hàng vạn phu mỏ chống lại ách bóc lột tàn bạo của giới chủ mỏ thực dân Pháp.
Khoảnh khắc lịch sử: Năm 1939, ông bị thực dân Pháp bắt lần thứ hai và đày ra "địa ngục trần gian" Côn Đảo. Những trận đòn thù tàn khốc và chế độ lao tù khắc nghiệt đã khiến ông mắc bệnh lao phổi nặng.
Sự hy sinh: Đầu năm 1943, biết mình không thể qua khỏi giữa mùa đông giá rét của phòng giam, Vũ Văn Hiếu đã cởi chiếc áo ấm duy nhất đang mặc trên người tàn tạ của mình để trao lại cho người đồng chí (sau này là Tổng Bí thư Lê Duẩn) với lời trăng trối: "Tôi sắp chết rồi, đồng chí mặc chiếc áo này vào để sống mà làm việc cho Đảng". Hành động nhường hơi ấm cuối cùng ấy đã trở thành biểu tượng tột đỉnh của tình đồng chí, của tinh thần cống hiến trọn vẹn. Ngay tại Cẩm Phả và Hạ Long ngày nay, bạn vẫn có thể thấy những công trình và đường phố mang tên ông để tri ân người Bí thư đầu tiên của Vùng Mỏ.



