Liệt sỹ Nguyễn Ngọc Hà
Liệt sĩ Nguyễn Ngọc Hà, quê quán xã Hưng Tiến, huyện Hưng Nguyên (nay là xã Lam Thành), tỉnh Nghệ An, nhập ngũ năm 1978. Trở thành lính trinh sát của Sư đoàn 5, Quân khu 7, anh chiến đấu tại chiến trường Campuchia. Hy sinh ngày 2-2-1979
Năm 1978, khi cùng lúc nhận được giấy báo nhập ngũ và giấy báo nhập học – hai con đường mở ra trước mắt của tuổi trẻ, anh Nguyễn Ngọc Hà đã không chút do dự lựa chọn lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Quyết định ấy là sự đánh đổi giữa ước mơ cá nhân và trách nhiệm thiêng liêng với đất nước, nhưng với anh, lý tưởng cống hiến luôn được đặt lên trên hết. Sự lựa chọn đó không khiến mẹ anh bất ngờ, bởi bà hiểu rõ con trai mình – một người sống giàu tình cảm, có ý chí và luôn mang trong tim tinh thần yêu nước sâu sắc. Rời quê hương xã Hưng Tiến, huyện Hưng Nguyên (nay là xã Lam Thành), tỉnh Nghệ An, anh bước vào quân ngũ với niềm tin và lòng quyết tâm của tuổi trẻ. Trải qua quá trình rèn luyện gian khổ, anh trở thành người lính trinh sát của Sư đoàn 5, Quân khu 7 – lực lượng luôn đi đầu trong những nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm. Trên chiến trường Campuchia, anh cùng đồng đội băng rừng, vượt suối, đối mặt với muôn vàn hiểm nguy, ngày đêm chiến đấu vì nhiệm vụ quốc tế cao cả, góp phần bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc và giúp nhân dân nước bạn giành lại cuộc sống bình yên. Ở nơi chiến trường khốc liệt ấy, người lính trẻ Nguyễn Ngọc Hà luôn thể hiện tinh thần dũng cảm, mưu trí, không quản ngại gian khổ, sẵn sàng nhận và hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao. Những bước chân thầm lặng của anh trên tuyến đầu đã góp phần làm nên những chiến công chung của đơn vị. Dù gian lao, anh vẫn giữ trọn niềm tin, lý tưởng và tình yêu quê hương, đất nước. Nhưng niềm tự hào của gia đình và quê hương chưa kịp trọn vẹn thì ngày 2 tháng 2 năm 1979, tin dữ ập đến. Anh đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Tờ giấy báo tử gửi về không chỉ là mất mát to lớn của gia đình mà còn là nỗi đau khắc sâu trong trái tim người mẹ. Người mẹ ấy, từ ngày tiễn con lên đường, luôn dõi theo từng tin tức, từng hy vọng mong manh, để rồi lặng lẽ đón nhận nỗi đau quá lớn. Nỗi đau ấy không ồn ào nhưng âm ỉ, kéo dài theo năm tháng, trở thành vết thương không bao giờ lành trong lòng bà. Sự hy sinh của liệt sĩ Nguyễn Ngọc Hà là minh chứng cao đẹp cho tinh thần yêu nước, cho lý tưởng sống vì Tổ quốc và nghĩa vụ quốc tế cao cả. Anh đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường, để đổi lấy hòa bình, độc lập cho dân tộc và cuộc sống bình yên cho nhân dân. Tên anh sẽ mãi được ghi nhớ, là niềm tự hào của gia đình, quê hương và là tấm gương sáng cho các thế hệ hôm nay và mai sau noi theo.


