Mẹ Việt Nam Anh hùng

Liệt sỹ Nguyễn Ngọc Hải

Liệt sĩ Nguyễn Ngọc Hải, quê quán xã Hưng Tiến, huyện Hưng Nguyên (nay là xã Lam Thành), tỉnh Nghệ An, nhập ngũ năm 1981. Trở thành lính lính đặc công thuộc Sư đoàn 10, Quân đoàn 3 (nay là Quân đoàn 34). Hy sinh ngày 20-10-1981

Thái Nguyên13/04/2026Lâm Thu Trang (Đoàn xã Na Rì)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai sau sự hy sinh của người con trai Nguyễn Ngọc Hà, thì năm 1981, người mẹ ấy lại một lần nữa tiễn người con trai thứ tư – Nguyễn Ngọc Hải – lên đường làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường Campuchia. Đó không chỉ là sự tiếp nối truyền thống gia đình, mà còn là sự tiếp bước lý tưởng còn dang dở của người anh trai đã ngã xuống. Trong trái tim người mẹ, có lẽ vừa là niềm tự hào, vừa là nỗi lo lắng khôn nguôi khi thêm một lần tiễn con ra chiến trường. Cũng như anh trai mình, Nguyễn Ngọc Hải đứng trước ngã rẽ của cuộc đời khi nhận được giấy báo trúng tuyển vào Trường Đại học Nông nghiệp I. Một tương lai với bao ước mơ, hoài bão đang rộng mở phía trước. Nhưng anh đã lựa chọn gác lại tất cả, khoác lên mình màu áo lính, lên đường thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng với Tổ quốc và nhiệm vụ quốc tế cao cả. Quyết định ấy một lần nữa khắc họa rõ nét tinh thần trách nhiệm, lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả của những người con trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng. Trong quân ngũ, anh trở thành người lính đặc công thuộc Sư đoàn 10, Quân đoàn 3 (nay là Quân đoàn 34) – lực lượng tinh nhuệ, luôn đảm nhận những nhiệm vụ khó khăn, hiểm nguy nhất. Nơi chiến trường Campuchia khốc liệt, anh cùng đồng đội vượt qua muôn vàn gian khổ, chiến đấu kiên cường, góp phần bảo vệ biên giới Tây Nam và giúp nhân dân nước bạn thoát khỏi thảm họa diệt chủng. Từ ngày tiễn con lên đường, cuộc sống của người mẹ lại chìm trong những tháng ngày đằng đẵng chờ đợi. Mỗi lá thư, mỗi tin tức từ chiến trường đều trở nên vô cùng quý giá. Nhưng xen lẫn trong đó là nỗi lo âu thường trực, khiến trái tim người mẹ lúc nào cũng nặng trĩu. Sau một lần mất con, nỗi sợ hãi lại càng lớn hơn, nhưng bà vẫn âm thầm chịu đựng, nuôi hy vọng con sẽ trở về bình an. Thế rồi, điều đau đớn nhất đã xảy ra. Ngày 20 tháng 10 năm 1981 – một ngày lẽ ra là dịp tôn vinh những người mẹ – lại trở thành ngày định mệnh khắc sâu nỗi đau không gì bù đắp nổi. Người mẹ nhận hung tin con trai Nguyễn Ngọc Hải đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Nỗi đau chồng chất nỗi đau, mất mát nối tiếp mất mát, khiến trái tim người mẹ như vỡ vụn. Hai người con lần lượt ra đi, để lại khoảng trống không gì có thể lấp đầy. Sự hy sinh của hai anh em Nguyễn Ngọc Hà và Nguyễn Ngọc Hải không chỉ là niềm tiếc thương vô hạn của gia đình, mà còn là biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, của tinh thần sẵn sàng cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc. Họ đã gác lại những ước mơ riêng, lựa chọn con đường gian khổ nhất, để đổi lấy hòa bình, độc lập và cuộc sống yên bình cho hôm nay. Câu chuyện về gia đình ấy, về người mẹ đã hai lần tiễn con đi và hai lần đón nhận tin dữ, sẽ mãi là minh chứng sâu sắc cho sự hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng lớn lao của biết bao gia đình Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh. Đó cũng là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn và tiếp bước những giá trị cao đẹp mà các anh đã để lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Liệt sỹ Nguyễn Ngọc Hải | Câu chuyện thời hoa lửa