Người có công giúp đỡ cách mạng

Liệt sỹ Nguyễn Văn Hai

Liệt sỹ Nguyễn Văn Hai Sinh năm 1949, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, Nguyễn Văn Hai lớn lên trên mảnh đất Phú Mỹ - Mỏ Cày Bắc, nơi chứng kiến bao đau thương mất mát nhưng cũng kiên cường bất khuất. Tuổi thơ của anh là những ngày tháng gian khó, thiếu thốn, nhưng ngọn lửa yêu nước trong tim chưa bao giờ tắt. Năm 1966, khi vừa tròn 17 tuổi, Nguyễn Văn Hai đã xung phong lên đường nhập ngũ, trở thành một người lính thuộc BĐĐP huyện Mỏ Cày Bắc. Mang trong mình nhiệt huyết của tuổi

Vĩnh Long28/11/2025xã đoàn Phước Mỹ Trung (xã đoàn Phước Mỹ Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGUYỄN VĂN HAI – NGỌN LỬA TUỔI 17 GIỮA CHIẾN TRƯỜNG MỎ CÀY

Trên mảnh đất Phú Mỹ, Mỏ Cày Bắc những năm khói lửa, có một chàng trai mang tên Nguyễn Văn Hai, sinh năm 1949, lớn lên giữa những ngày quê hương chìm trong nỗi đau chiến tranh nhưng vẫn rực sáng tinh thần kiên trung. Tuổi thơ của anh là những buổi chạy giặc, những đêm nghe bom rơi, nhưng cũng là khoảng thời gian hun đúc trong anh tình yêu quê nhà, tình yêu đất nước mãnh liệt.

Ngay từ nhỏ, Hai đã quen với sự thiếu thốn. Bữa cơm đạm bạc, chiếc áo vá nhiều lần, đôi dép mòn quai… nhưng đôi mắt cậu thiếu niên Phú Mỹ lúc nào cũng ánh lên sự cứng cỏi. Anh thường nói với mẹ: “Mai này lớn lên, con sẽ đi bộ đội để không còn ai phải chạy bom nữa.” Câu nói hồn nhiên ấy, tưởng chỉ là lời của một đứa trẻ, nhưng lại trở thành lời hứa trọn đời của anh.

Tuổi 17 gửi trọn cho Tổ quốc

Năm 1966, vừa tròn 17 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người – thay vì những ước mơ học hành hay lập nghiệp, Nguyễn Văn Hai chọn con đường của lý tưởng. Anh xung phong nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của Bộ đội địa phương huyện Mỏ Cày Bắc. Ngày khoác lên mình bộ quân phục, mẹ anh ôm con thật chặt, không nói nên lời. Hai chỉ mỉm cười, trấn an: “Ráng chờ con. Con đi đánh giặc, con sẽ về.”

Trong đơn vị, Nguyễn Văn Hai luôn được đồng đội yêu quý. Anh giản dị, hiền lành nhưng vô cùng quyết đoán trong chiến đấu. Những đêm phục kích, những lần hành quân vượt kênh rạch hay len lỏi qua vườn dừa, anh luôn xung phong đi đầu. Với Hai, tuổi trẻ là để cống hiến. Là để bảo vệ từng tấc đất quê hương đang quặn mình trong khói lửa.

Khoảnh khắc anh dũng giữa lằn ranh sinh tử

Ngày 25 tháng 11 năm 1967, trong một trận chiến vô cùng ác liệt, mưa bom bão đạn phủ xuống vùng Mỏ Cày Bắc. Nguyễn Văn Hai cùng đơn vị nhận nhiệm vụ chặn bước tiến của địch để bảo vệ dân làng rút lui an toàn. Anh đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, kiên cường như ngọn lửa không chịu tắt giữa tàn phá khốc liệt của chiến tranh.

Giữa lúc đơn vị gặp nguy hiểm, Hai lao lên chi viện, thu hút hỏa lực địch để đồng đội thoát vòng vây. Tiếng súng dày đặc, khói đạn mù mịt… Và rồi, ở tuổi 18 – cái tuổi chỉ vừa bắt đầu mơ về tương lai – Nguyễn Văn Hai đã ngã xuống. Anh hy sinh khi còn rất trẻ, khi hoài bão cống hiến vẫn đang rực cháy.

Sự ra đi của anh trở thành nỗi đau khó nguôi của gia đình và đồng đội. Người mẹ năm xưa đứng trước bàn thờ con, ôm tấm giấy báo tử mà nước mắt hòa với nỗi tự hào: “Con tôi đã sống như một người anh hùng.”

Hóa thành bất tử trong lòng quê hương

Tên anh – Nguyễn Văn Hai – từ đó được khắc lên bia tưởng niệm, để mỗi người đi qua đều cúi đầu tưởng nhớ. Anh trở thành biểu tượng cho lòng dũng cảm, tinh thần yêu nước của thanh niên Mỏ Cày Bắc nói riêng và tuổi trẻ Việt Nam nói chung.

Dù đã ngã xuống giữa “thời hoa lửa”, anh vẫn sống mãi trong những câu chuyện được kể lại bên hàng dừa soi bóng, trong lời nhắc nhở chúng ta về giá trị của độc lập, tự do và sự cống hiến.

Ngày hôm nay, khi đất nước hòa bình, thế hệ trẻ đứng trước những khát vọng mới, câu chuyện của anh vẫn tiếp tục truyền lửa. Nhắc chúng ta nhớ rằng có những người đã gửi cả tuổi xuân, gửi cả cuộc đời… chỉ để thế hệ sau được mơ ước, được sống trọn vẹn trong bình yên.

Nguyễn Văn Hai – người chiến sĩ tuổi 17 – mãi mãi là một ngọn lửa không tắt trong trái tim của quê hương Mỏ Cày Bắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn