LIỆT SỸ PHAN NGỌC XUÂN
Liệt sĩ Phan Ngọc Xuân (tên khai sinh là Phan Văn Quỳ ), sinh năm 1923 , tại xã Điện Ngọc, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Ông là người tầm thước, da không đen. Đặc điểm nổi bật của ông là mắt trái bị vẩy cá nên hay nháy mắt. Ông nói giọng Quảng Nam, tính tình hiền lành, thương người, mến trẻ con, ít nói. Đồng đội còn đặt cho ông biệt hiệu thân thương là "Ông trời con".
Về gia đình, ông có vợ là bà Nguyễn Thị Bốn (quê xã Đại Nài, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tỉnh) và một người con gái duy nhất là bà Phan Thị Thanh.
Con đường đấu tranh của Liệt sĩ Phan Ngọc Xuân bắt đầu từ rất sớm:
· Tập kết ra Bắc: Năm 1954, ông tập kết ra Bắc với tên là Phan Ngọc Cư.
· Vào Nam (đi B): Năm 1964, ông trở lại chiến trường miền Nam với tên gọi mới là Phan Ngọc Xuân.
· Đơn vị Công tác: Ông công tác tại Ban Mậu Tài Quảng Tính, một đơn vị phụ trách hậu cần, cấp phát quân lương tại chiến trường. Trong thời gian này, ông được điều từ đồng bằng lên căn cứ và làm cửa hàng trưởng.
Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, gia đình ông vẫn luôn dõi theo. Con gái ông, cô Phan Thị Thanh, dù lúc đó mới 10 tuổi (năm 1972) vẫn liên tục viết thư cho cha.
Theo giấy báo tử và lời kể của đồng đội, Liệt sĩ Phan Ngọc Xuân đã hy sinh ngày 18/9/1971 trong lúc làm nhiệm vụ tại phía nam huyện Trà My, tỉnh Quảng Tính (nay là tỉnh Quảng Nam).
Ông Phan Tứ (một cán bộ B) kể lại chi tiết về sự hy sinh: Do mắt ông Xuân bị yếu và tật hấp háy, ông được điều lên căn cứ làm cửa hàng trưởng và đang chờ chuyến xe ra Bắc công tác. Trong lúc đó, pháo đã bắn sập hầm của ông. Sáng hôm sau, ông mới được mai táng. Hai ngày sau, ông Tứ đến viếng mộ ông tại khu căn cứ, nơi cấp phát quân lương của Ban Mậu Tài tỉnh Quảng Tính. Đơn vị ông đóng quân được ghi trong thư gửi Sở thương binh xã hội là ở Khe nước nóng (được cho là ở Nam Trà My).
Một đồng đội đã lật ngược bao thư vợ con gửi đến và viết vào đó ngày tháng ông hy sinh, gửi lại cho gia đình.
Kể từ ngày ông hy sinh, gia đình đã không ngừng tìm kiếm mộ phần của ông:
· Năm 1980, vợ và con gái ông trở về quê nội ở xã Điện Ngọc, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam.
· Năm 2011, con gái ông đã đến Nghĩa trang Liệt sĩ của huyện Trà My để tìm mộ, nhưng không tìm được. (Hiện nay, huyện Trà My đã tách thành Bắc Trà My và Nam Trà My, nhưng nghĩa trang liệt sĩ lại nằm ở Bắc Trà My ).
Do hoàn cảnh khó khăn, công việc tìm kiếm buộc phải bỏ dỡ, nhưng gia đình vẫn giữ vững niềm tin và hy vọng. Họ đã tìm gặp cả đồng đội cũ của ông và các nhà ngoại cảm để tìm kiếm thông tin.
Liệt sĩ Phan Ngọc Xuân đã cống hiến trọn vẹn tuổi xuân, xương máu và cả những lá thư chưa kịp hồi âm cho đất nước. Câu chuyện về người chiến sĩ mang biệt hiệu "Ông trời con" ấy không chỉ là nỗi đau riêng của gia đình, mà còn là một phần bi tráng trong bản anh hùng ca chung của dân tộc, góp phần viết nên "Những câu chuyện thời hoa lửa" mà chúng ta đang trân trọng hôm nay.
Dù hài cốt ông vẫn nằm đâu đó trên chiến trường Trà My năm xưa, và dù công việc tìm kiếm đã bị bỏ dở vì hoàn cảnh khó khăn của gia đình, nhưng hình ảnh Liệt sĩ Phan Ngọc Xuân – người chồng, người cha, người ông anh hùng – sẽ mãi là biểu tượng bất tử về lòng yêu nước và đức hy sinh trong trái tim chúng tôi.
Đối với chúng tôi – thế hệ trẻ được sống trong hòa bình:
· Chúng tôi cảm nhận rõ ngọn lửa yêu nước, ngọn lửa niềm tin bất diệt mà ông và cả thế hệ cha ông trước đã thắp lên và gìn giữ.
· Đây là lời nhắc nhở thiêng liêng: Hãy sống có trách nhiệm, biết yêu thương, biết trân trọng hòa bình mà những người như ông đã dùng cả đời mình để đổi lấy.
· Chúng tôi xin hứa sẽ tiếp nối ngọn lửa kiên cường, sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống, không phụ lòng tin son sắt của những người đi trước.


