Cựu chiến binh

Liễu Nhân Từ

Bài viết kể lại câu chuyện của một cựu chiến binh tại địa phương, tái hiện ký ức thời chiến tranh gian khổ nhưng đầy hào hùng, đồng thời thể hiện lòng biết ơn và suy nghĩ của thế hệ trẻ hôm nay

Thái Nguyên13/04/2026Liễu Trung Trực2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – KÝ ỨC KHÔNG QUÊN

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn luôn sống động trong tâm trí của những người từng đi qua nó. Trong một lần tìm hiểu về lịch sử địa phương, tôi có dịp gặp ông Liễu Nhân Từ– một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ. Cuộc trò chuyện với bác không chỉ giúp tôi hiểu thêm về những năm tháng gian khổ, mà còn khiến tôi nhận ra giá trị của hòa bình hôm nay.

Ông Từ sinh năm 1950, tham gia nhập ngũ khi vừa tròn 18 tuổi. Khi ấy, đất nước đang trong giai đoạn ác liệt của chiến tranh. Ông kể rằng, quyết định lên đường nhập ngũ không hề do dự, bởi trong lòng mỗi thanh niên thời đó đều cháy lên tinh thần yêu nước và khát vọng bảo vệ Tổ quốc.

Những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường là chuỗi ngày gian khổ mà không phải ai cũng có thể tưởng tượng được. Ông kể về những đêm hành quân trong rừng sâu, thiếu thốn lương thực, nước uống, và luôn phải đối mặt với bom đạn của kẻ thù. Có những ngày, cả đơn vị phải ăn sắn, ăn rau rừng để cầm cự. Nhưng chính trong hoàn cảnh khó khăn ấy, tình đồng đội lại càng trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết.

Ông xúc động nhớ lại một kỷ niệm không thể quên: trong một trận đánh ác liệt, một người đồng đội thân thiết của ông đã hy sinh để bảo vệ đơn vị. “Lúc đó, chúng tôi không có thời gian để khóc, chỉ biết siết chặt tay nhau và tiếp tục chiến đấu,” ông nói, giọng chùng xuống. Sự hy sinh ấy đã trở thành động lực để những người còn sống tiếp tục chiến đấu đến cùng.

Không chỉ là những trận chiến, ông còn kể về những khoảnh khắc đời thường giữa chiến trường: những lần chia nhau từng ngụm nước, những lá thư từ hậu phương, hay những buổi hát vang giữa rừng để quên đi nỗi sợ hãi. Tất cả đã tạo nên một ký ức vừa đau thương, vừa đẹp đẽ của một thời tuổi trẻ cống hiến cho đất nước.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với nhiều vết thương trên cơ thể, nhưng điều quý giá nhất là bác vẫn còn sống để chứng kiến hòa bình. Ông tham gia lao động sản xuất, xây dựng lại cuộc sống mới và luôn tích cực tham gia các hoạt động giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.

Khi được hỏi về điều muốn nhắn gửi đến sinh viên ngày nay, bác chỉ nhẹ nhàng nói: “Các cháu may mắn được sống trong hòa bình, hãy trân trọng điều đó. Hãy học tập, rèn luyện và sống có ích để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ đi trước.”

Nghe những lời chia sẻ ấy, tôi cảm thấy xúc động và tự hào. Thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay không phải đối mặt với bom đạn, nhưng lại có trách nhiệm lớn lao trong việc giữ gìn và phát huy những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng máu và nước mắt.

Câu chuyện của ông Từ không chỉ là một ký ức cá nhân, mà còn là một phần của lịch sử dân tộc. Nó nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình không phải là điều hiển nhiên, mà là thành quả của biết bao hy sinh. Chính vì vậy, mỗi người trẻ cần sống có trách nhiệm hơn, không ngừng nỗ lực học tập và cống hiến để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.

Khép lại buổi trò chuyện, tôi mang theo trong lòng một cảm xúc khó tả – vừa biết ơn, vừa tự hào, vừa trăn trở. Có lẽ, đó chính là điều mà những câu chuyện “thời hoa lửa” mang lại: không chỉ là ký ức, mà còn là bài học cho hiện tại và tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn