Người có công giúp đỡ cách mạng

Lính xung kích Thông tấn

Lính xung kích Thông tấn

Lai Châu23/03/2026xã Nậm Mạ (xã Nậm Mạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc chân giả tháo ra, đặt cạnh chân phải - nơi xuống quá đầu gối chỉ còn là mỏm thịt. Chân còn lại dù không lành lặn nhưng cũng là trụ đỡ chính cho cơ thể. Mái tóc bạc trắng, nụ cười nở trên môi, nhà báo Ðinh Trọng Quyền, nguyên phóng viên Thông tấn xã Giải phóng Trung Trung Bộ, nguyên Phó Trưởng ban biên tập tin Trong nước, TTXVN, người đã để lại một phần cơ thể ở mặt trận Quảng Đà hồi kháng chiến chống Mỹ, bảo: “Dù sao cũng còn một đoạn để lắp chân giả, không phải tháo khớp."

Câu nói gọn, vui về chuyện trúng đạn pháo, một bên chân bị hoại tử buộc phải cưa sát đầu gối, nhưng ký ức dấn thân cho sự nghiệp báo chí cách mạng để rồi vượt chặng đường dài trong hoàn cảnh đối mặt sự sống cái chết hồi 51 năm trước, cho thấy ông Quyền “khắc cốt ghi tâm” ngày bị thương tại chân núi Hòn Tàu ở phía nam Quảng Đà.

Ngày 1/10/1969, ông Đinh Trọng Quyền cùng tập thể Phân xã Thông tấn xã Giải phóng tại tỉnh Quảng Đà được lệnh di chuyển ra phía trước để làm việc với Tỉnh ủy và Bộ Chỉ huy tiền phương của mặt trận Quảng Ðà.

Trên đường đi, một phóng viên vấp phải mìn, bị thương nặng ở ngực, ở bụng. Ông Quyền băng bó vết thương cho người phóng viên này rồi dìu đi.

Gặp một đơn vị Quân giải phóng dọc đường, ông đưa anh vào xin nghỉ tạm và nhờ sáng hôm sau giúp dẫn đường về bệnh xá. Nhưng sáng 3/10, vừa bước chân lên khỏi hầm, ông Quyền nhận trọn một trái pháo địch câu tới. Mảnh pháo cưa mất của ông một bàn chân phải và hớt một phần bắp chân trái.

Nghiến răng chịu đau, ông lấy dao cắt nốt chiếc gân còn dính lại nơi chân phải rồi bình tĩnh lấy vải dù thắt đầu mỏm cụt lại để cầm máu.

Nhảy lò cò qua các bãi cây ngổn ngang, ông Quyền đến các căn hầm khác nhờ cấp cứu và đưa về bệnh xá.

Con đường lên bệnh xá nơi lưng núi Hòn Tàu dốc và cao. Pháo địch tiếp tục dội tới, chuẩn bị đi càn. Mất nhiều máu, lênh láng đầy võng, dù rất đau ông Quyền vẫn cắn răng, không dám kêu rên. Đến nơi thì cẳng chân của ông Quyền cũng bị hoại tử, phải cưa sát đầu gối. Không có gây mê, không có thuốc giảm đau, chỉ có nước iốt sát trùng, ông nhắm mắt, răng cắn chặt, chịu đựng.

Khi bác sỹ cưa đoạn xương ống chân rời khỏi cơ thể thì cũng là lúc ông ngất đi trong đau đớn.

Chia sẻ chuyện anh em phân xã Quảng Đà biết tin ông bị thương nặng, bệnh xá lại bị địch tấn công, tưởng ông đã hy sinh nên họ tới mang theo một bó hương để thắp lên mộ ông, nhà báo Đinh Trọng Quyền cho hay: "Vượt lên bom đạn, vượt lên bệnh tật hiểm nguy, tôi đã trở về với cuộc sống. Nhìn lại, dù mất một phần xương máu nhưng thấy mình vẫn còn may mắn hơn nhiều đồng chí, đồng nghiệp đã ngã xuống..."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn