Lò Văn Lả
Ông từng tham gia tại L Đ 2 T4
Ông sinh năm 1952 ở bản On. Tuổi thơ của ông gắn với nương rẫy, với những buổi theo mẹ ra đồng, theo cha vào rừng lấy củi. Khi đó cuộc sống còn nhiều khó khăn, cơm không đủ no, áo không đủ ấm, nhưng bà con trong bản luôn đùm bọc nhau.
Lớn lên giữa lúc đất nước còn nhiều gian nan, ông nghe tin thanh niên trong vùng lần lượt lên đường làm nhiệm vụ. Ông nghĩ: "Mình sinh ra là con trai bản, phải có trách nhiệm với quê hương."
Vậy là ông tham gia LĐ 2 – T4.
Công việc của ông và anh em chủ yếu là lao động phục vụ chiến đấu: mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, vật tư. Có những hôm làm việc từ sáng sớm đến tối mịt. Mưa rừng trút xuống, bùn đất bám đầy chân tay. Vai gùi nặng, nhiều khi rớm máu, nhưng chẳng ai than vãn.
Ông nhớ nhất những đêm hành quân. Đường rừng tối đen như mực, chỉ nghe tiếng bước chân và hơi thở của đồng đội. Có lần đang làm thì nghe tiếng máy bay, ai cũng nín thở. Bom nổ xong, anh em lại đứng dậy, tiếp tục công việc còn dang dở. Ông thường nói: "Mình cực một chút, để phía trước yên tâm chiến đấu."
Những năm tháng ấy dạy ông nhiều điều: kỷ luật, tình đồng chí và lòng yêu nước. Không ai nghĩ đến vất vả, chỉ nghĩ đến ngày hòa bình.
Khi hoàn thành nhiệm vụ, ông trở về bản On. Lại trở về với ruộng nương, dựng nhà, nuôi con. Ông sống giản dị, chăm chỉ làm ăn, luôn nhắc con cháu phải đoàn kết, chăm học và chấp hành tốt chủ trương của Nhà nước.
Giờ tuổi đã cao, mỗi khi nhìn bản làng có điện sáng, đường bê tông sạch sẽ, trẻ con được đi học đầy đủ, ông chỉ cười hiền: "Ngày xưa khổ thật, nhưng đáng lắm. Nhờ vậy mà hôm nay mình mới có cuộc sống yên bình."


