Lộc Văn Quyền
Ở xóm Na Hoàn, có một người lính mà cuộc đời gắn liền với những hành trình âm thầm nhưng đầy ý nghĩa – ông Lộc Văn Quyền, sinh ngày 10 tháng 5 năm 1950. Năm 1970, khi đất nước còn trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, ông lên đường nhập ngũ. Không phải là người trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, ông trở thành một người lính hậu cần thuộc Sư đoàn 470 – C559, đảm nhận nhiệm vụ đặc biệt quan trọng: tiếp tế cho chiến trường.
“NHỮNG BƯỚC CHÂN THẦM LẶNG TRÊN ĐẤT BẠN”
Ở xóm Na Hoàn, có một người lính mà cuộc đời gắn liền với những hành trình âm thầm nhưng đầy ý nghĩa – ông Lộc Văn Quyền, sinh ngày 10 tháng 5 năm 1950.
Năm 1970, khi đất nước còn trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, ông lên đường nhập ngũ. Không phải là người trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, ông trở thành một người lính hậu cần thuộc Sư đoàn 470 – C559, đảm nhận nhiệm vụ đặc biệt quan trọng: tiếp tế cho chiến trường.
Hành trình của ông không chỉ dừng lại trong nước, mà còn vươn xa đến chiến trường B2 Campuchia – nơi quân đội Việt Nam thực hiện nhiệm vụ quốc tế cao cả.
Ở nơi đất bạn xa xôi ấy, công việc của ông và đồng đội là vận chuyển lương thực, vũ khí và các nhu yếu phẩm cần thiết đến tay lực lượng chiến đấu. Những chuyến đi không ồn ào, không có tiếng súng trực tiếp, nhưng lại ẩn chứa vô vàn hiểm nguy.
Đường đi gập ghềnh, rừng sâu, suối lớn, thời tiết khắc nghiệt… tất cả đều là thử thách. Có những chặng đường kéo dài hàng ngày, có khi phải đi trong đêm để tránh nguy hiểm. Mỗi chuyến hàng đến nơi an toàn là một lần hoàn thành nhiệm vụ, là một niềm vui lặng lẽ của người lính hậu cần.
Ít ai biết rằng, phía sau những chiến thắng nơi tiền tuyến là công sức thầm lặng của những người như ông. Nếu không có lương thực, không có đạn dược, không có sự tiếp tế kịp thời… thì người lính chiến đấu cũng khó có thể trụ vững.
Những năm tháng ở Campuchia đã rèn luyện cho ông ý chí kiên cường, sức chịu đựng bền bỉ và tinh thần trách nhiệm cao. Xa quê hương, xa gia đình, nhưng trong tim ông luôn có một niềm tin vững chắc: mình đang góp phần vào nhiệm vụ chung của dân tộc và cả nghĩa vụ quốc tế cao đẹp.
Năm 1977, ông hoàn thành nghĩa vụ, trở về quê hương Na Hoàn. Cuộc sống đời thường giản dị tiếp diễn, nhưng những ký ức về một thời “đi qua đất bạn” vẫn luôn in đậm trong tâm trí.
Ông không nói nhiều về những khó khăn, vất vả. Nhưng mỗi câu chuyện ông kể đều toát lên niềm tự hào – tự hào vì đã góp một phần thầm lặng vào những chiến công chung của đất nước.
Câu chuyện của ông Lộc Văn Quyền giúp chúng ta hiểu rằng:
Không phải chỉ những người trực tiếp chiến đấu mới làm nên chiến thắng,
Mà còn có những bước chân thầm lặng – bền bỉ, kiên cường – đã nối liền hậu phương với tiền tuyến.
Chính họ, những người lính hậu cần, đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc, bằng sự âm thầm mà vô cùng to lớn.



