Bài viết

Lộc Văn Trọng – Người lính lái xe trên con đường lửa

Cao Bằng11/09/2026Đoàn phường An Nhơn Nam (Đoàn phường An Nhơn Nam)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lộc Văn Trọng – Người lính lái xe trên con đường lửa

Lộc Văn Trọng sinh năm 1905, là người dân tộc Tày, quê ở xã Chí Thảo, huyện Quảng Uyên, tỉnh Cao Bằng. Ông là một trong những người lính vận tải tiêu biểu trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và sau này được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Lộc Văn Trọng bị thực dân Pháp bắt đi lính và đưa sang Pháp học lái xe. Khi biết tin đất nước giành được độc lập, ông tham gia tổ chức ái hữu của binh lính người Việt tại Pháp, đấu tranh yêu cầu không chuyển vũ khí về Việt Nam và đòi được hồi hương. Vì vậy, ông bị bắt, giam giữ rồi đày sang Bắc Phi. Đến năm 1946, ông được trở về nước.

Trở về quê hương Cao Bằng, Lộc Văn Trọng không chọn cuộc sống bình yên mà lập tức tham gia lực lượng du kích. Năm 1948, khi quân Pháp càn vào làng, ông cùng đồng đội chiến đấu dũng cảm, bắt sống hai lính Pháp, thu hai khẩu tiểu liên và 200 viên đạn.

Năm 1950, lúc đã 45 tuổi, nghe tin quân đội đang rất cần những người biết lái xe để phục vụ Chiến dịch Biên giới, Lộc Văn Trọng tình nguyện nhập ngũ. Từ đó, chiếc vô lăng trở thành một thứ “vũ khí” đặc biệt trong tay người chiến sĩ giàu kinh nghiệm ấy.

Những con đường vận tải trong thời chiến vô cùng gian khổ. Đường núi quanh co, vực sâu, cầu đường thường xuyên bị máy bay địch đánh phá. Có những chuyến xe phải chạy ban đêm, tắt đèn để tránh máy bay. Nhưng Lộc Văn Trọng vẫn bình tĩnh đưa từng chuyến vũ khí, lương thực và quân trang vượt qua bom đạn đến chiến trường.

Trong Chiến dịch Biên giới năm 1950, nhiều xe vận tải bị hỏng. Ông cùng đồng đội thu gom phụ tùng từ những chiếc xe hư hại, liên tục sửa chữa ngày đêm và khôi phục được 36 chiếc xe, góp phần bảo đảm phương tiện vận chuyển sau chiến dịch.

Trong gần ba năm phục vụ các chiến dịch lớn, chiếc xe do Lộc Văn Trọng điều khiển đã chạy hơn 30.000 km, vận chuyển an toàn một khối lượng rất lớn vũ khí, lương thực và hàng hóa phục vụ chiến trường. Những đóng góp âm thầm ấy góp phần bảo đảm hậu cần cho các đơn vị chiến đấu trong những thời điểm quyết định.

Đặc biệt, trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, những người lính vận tải như Lộc Văn Trọng phải vượt qua những tuyến đường bị máy bay Pháp đánh phá dữ dội để đưa hàng hóa, vũ khí và lương thực lên mặt trận. Mỗi chuyến xe đến được nơi tập kết không chỉ là một chuyến hàng mà còn là thêm sức mạnh cho bộ đội ngoài chiến trường.

Với những thành tích xuất sắc, năm 1955, Lộc Văn Trọng được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, đồng thời được tặng Huân chương Quân công hạng BaHuân chương Chiến công hạng Nhất.

Câu chuyện về Lộc Văn Trọng cho chúng ta thấy rằng chiến thắng không chỉ được làm nên bởi những người trực tiếp cầm súng nơi trận địa. Phía sau mỗi trận đánh còn có những người lính vận tải âm thầm vượt núi, băng rừng, đi qua bom đạn để đưa từng viên đạn, bao gạo, thùng xăng đến tiền tuyến.

Lộc Văn Trọng chính là hình ảnh đẹp của người chiến sĩ hậu cần: tuổi cao nhưng ý chí không già, gian khổ không lùi bước, luôn đặt nhiệm vụ và Tổ quốc lên trên sự an nguy của bản thân.

Câu chuyện của ông nhắc thế hệ trẻ hôm nay rằng: lòng yêu nước không nhất thiết phải bắt đầu từ những việc lớn lao; nó được thể hiện bằng tinh thần trách nhiệm, sự kiên trì và sẵn sàng cống hiến ở bất cứ vị trí nào mà Tổ quốc cần.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn