LỜI CÁM ƠN CỦA MẸ - Viết về Mẹ VNAH Phan Thị Mềm
Mẹ Phan Thị Mềm sinh năm 1915, xuất thân trong một gia đình đông anh em (bốn gái, hai trai) ở ấp Định Bình xã Hòa Nghĩa.
Năm 18 tuổi, Mẹ lập gia đình với ông Trần Văn Lếch là người cùng ấp. Mẹ sinh được sáu người con: bốn gái, hai trai. Năm 1934, anh thứ hai Trần Văn Thẹo chào đời, và năm 1951 Mẹ sinh anh Trần Văn Khoăn là con trai út của Mẹ.
Các con của Mẹ Mềm và ba Lếch ra đời và lớn lên trong những tháng năm nhân dân ta chống thực dân pháp xâm lược.
Là cán bộ nằm vùng hoạt động cách mạng, đồng chí Hữu Phước (Tám Xướng) đã tuyên truyền và giác ngộ anh Trần Văn Quang (con thứ tư của Mẹ) tham gia hoạt động. Ba, Mẹ đồng ý cho anh thoát ly để chống lại ngụy quyền tay sai, Mẹ bí mật may áo quần mới, tiễn anh lên đường công tác vào ngày 10/12/1960. Dù tuổi đã cao, nhưng Mẹ vẫn nhớ những tháng ngày đầy lưu luyến đó vì quê hương là vùng địch kềm kẹp đồn bốt tứ giăng.
Sau nhiều năm chiến đấu, từ cuối năm 1964, anh được đề bạt là chính trị viên xã đội, kiêm phó Bí thư chi bộ xã. Sau đó, giữa năm 1968, anh là chính trị viên trung đội bộ đội huyện. Năm 1972 anh được điều làm Bí thư xã Tân Thiềng. Sau giải phóng, năm 1981 anh là Phó Chủ tịch UBND huyện Chợ Lách, là thương binh hạng 2/4 nghỉ hưu.
Chuẩn bị cho cuộc tổng tiến công và nổi dậy đồng loạt xuân Mậu Thân năm 1968, mẹ Mềm đã nuôi chứa bí mật đồng chí Tám Đảnh (Phó Bí thư Huyện ủy), đồng chí Ba Mai (HUV) cùng con là anh Tư Quang...
Chính vì thế, mà anh Trần Văn Thẹo, Trần Văn Khoe, Trần Văn Khoản hưởng ứng chiến dịch tổng tiến công xuân Mậu Thân.
Khi tiếng súng tấn công đồng loạt toàn huyện nổ ra vào ngày mùng 3 Tết, mũi do đồng chí phó Bí thư Huyện ủy chỉ đạo: đồn Hưng Nhơn Định Bình bỏ chạy, ta phát triển tấn công giải phóng khu vực cánh bắc xã Hòa Nghĩa và áp sát bao vây Thị trấn Chợ Lách.
Do bị bất ngờ, bọn địch chia làm ba cánh phản kích, anh Hai Thẹo chiến đấu và hy sinh ngay tại quê hương ngày 05/02Al/1968.
Anh Tám Khoe và anh Út Khoản xin Mẹ cho về bộ đội huyện để trực tiếp chiến đấu trả thù cho anh Hai, Mẹ đồng ý. Riêng anh Út Khoản được Huyện đội đào tạo y tá, tốt nghiệp anh phục vụ tiền phương cho bộ đội huyện.
Do yêu cầu của chiến trường, tháng 03/1968 anh Khoe được điều về tiểu đoàn 5 (D550) chiến đấu trong đội hình chiến đoàn tỉnh Bến Tre, là pháo thủ súng cối 82 ly. Đơn vị anh đã anh dũng kiên cường chiến đấu suốt ngày với một sư đoàn địch có phi cơ, pháo binh tàu chiến, xe tăng tại mặt trận xã Sơn Phú huyện Giồng Trôm. Ngày 15/09/1968 tại Gò Tranh xã Long Mỹ huyện Giồng Trôm, bọn lính biệt kích đánh trúng vào điểm đóng quân, anh hy sinh.
Tháng 04/1969, Tỉnh đội điều một đại đội bộ binh của huyện do đồng chí Út Giang chỉ huy về thành lập tiểu đoàn 6 (D560) trong đội hình đó có anh Trần Văn Khoản. Anh được bố trí vào Quân y tiểu đoàn, trực tiếp ngoài mặt trận. Năm 1972, trong chiến dịch càn quét vào vùng giải phóng nhằm phá hoại Hiệp định Paris của địch, anh bị thương. Hơn ba tháng điều trị, anh được đưa về an dưỡng ở ấp Phước Điền, xã Bình Khánh, huyện Mỏ Cày. Ngày 03/02/1974, tiểu đoàn 401 bảo an Bến Tre càn quét vào vùng giải phóng, chúng hèn hạ sát hại anh trong lúc còn đang mang thương tật tại ấp Phước Lý, xã Bình Khánh, Mỏ Cày.
Ba núm ruột của Mẹ đứt rời, lòng Mẹ đau như cắt, nhưng Mẹ vẫn không sờn. Dành dụm chắt chiu, khi có tiền, Mẹ tìm cách thăm và động viên anh Tư Quang chiến đấu trả thù cho anh và hai đứa em.
Anh Quang thật xứng đáng là con của Mẹ. Năm 1973, được Huyện ủy phân công làm Bí thư xã Tân Thiềng, anh mưu trí dũng cảm diệt tên xã trưởng Tân Thiềng ác ôn trong vùng địch bình định chiếm đóng. Chiến công của anh làm bọn địch vô cùng khiếp sợ.
Hòa bình thống nhất Mẹ vui mừng gặp lại anh Quang, anh đã làm được những điều mà mẹ căn dặn.
Với thành tích và công lao đóng góp cho sự nghiệp giải phóng miền Nam thống nhất tổ quốc Mẹ Phan Thị Mềm được Chủ tịch nước tuyên dương danh hiệu Mẹ Việt Nam anh hùng ngày 17/12/1994.
Hôm gặp Mẹ tại nhà, với hai đứa cháu nội còn nhỏ, tôi cảm thương Mẹ vô cùng ! Dù tuổi cao, nhưng da dẻ Mẹ hồng hào, giọng nói phúc hậu. Trước lúc từ giã, tôi cầu chúc Mẹ: "mạnh khỏe, sống lâu" !
Tôi thấy ánh mắt Mẹ ngời lên niềm vui, giọng cứng cỏi: "Mẹ cám ơn con".



