Anh hùng Lực lượng vũ trang

Lời chào cờ cuối cùng của nữ giáo viên Sư phạm giữa họng súng Mậu Thân 1968

Cuộc đời rực rỡ và sự hy sinh lẫm liệt ở tuổi 28 của cô giáo Lê Thị Bạch Cát - người gác lại bục giảng hiền hòa để trở thành nữ chỉ huy quả cảm giữa lòng Sài Gòn khói lửa.

Nghệ An22/08/2026Chi Đoàn trường TH&THCS Nguyễn Du (Tuy Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu không có chiến tranh, Lê Thị Bạch Cát hẳn đã có một cuộc đời êm đềm với phấn trắng, bảng đen và những giờ lên lớp rộn tiếng cười. Sinh năm 1940 tại vùng quê nghèo Nghi Lộc, Nghệ An, cô nữ sinh có nụ cười tỏa nắng ấy đã xuất sắc thi đỗ và tốt nghiệp trường Trung cấp Sư phạm Thể dục Thể thao Trung ương.

Trở thành một cô giáo mang trên mình nhiệt huyết thanh xuân, nhưng tiếng gọi của miền Nam ruột thịt ngày đêm rỉ máu dưới gót giày quân xâm lược đã khiến trái tim người giáo viên trẻ không thể ngồi yên. Năm 1964, ở tuổi 24 đẹp nhất đời người, cô giáo Cát làm đơn tình nguyện đi B (vào Nam chiến đấu). Để lại bục giảng, chị khoác lên mình chiếc ba lô nặng trĩu, vượt qua 6 tháng ròng rã trèo đèo lội suối dọc dãy Trường Sơn với muôn vàn cơn sốt rét rừng hành hạ.

Đặt chân đến Sài Gòn, cô giáo Lê Thị Bạch Cát hóa thân thành một người thợ may, một tiểu thương với bí danh Lê Tú Cẩm. Bằng trí thông minh, sự nhanh nhẹn và sức khỏe rèn luyện từ môi trường Sư phạm Thể thao, chị nhanh chóng trở thành một nữ cán bộ xuất sắc, được giao trọng trách là Bí thư Quận ủy Quận 11, trực tiếp xây dựng cơ sở cách mạng ngay giữa sào huyệt của kẻ thù.

Thời khắc lịch sử điểm vào rạng sáng mùng 1 Tết Mậu Thân (năm 1968). Trong tiếng pháo giao thừa, tiếng súng tấn công đồng loạt vang lên. Bí thư Quận ủy Lê Thị Bạch Cát trực tiếp cầm súng, dẫn đầu cánh quân đánh chiếm các mục tiêu quan trọng tại Quận 11. Cuộc chiến giằng co vô cùng ác liệt. Sau những ngày đêm chiến đấu, sáng mùng 5 Tết, đơn vị của chị bị kẻ thù với xe tăng và hỏa lực mạnh bao vây chặt tại một con hẻm nhỏ.

Biết không thể rút lui, chị ra lệnh cho các đồng chí bọc lót tìm đường thoát, còn bản thân mình và một vài đồng đội ở lại thu hút hỏa lực. Đạn cạn dần, kẻ thù gọi loa dụ hàng. Đáp lại chúng là ánh mắt rực lửa và những loạt đạn đanh thép cuối cùng. Cô giáo Lê Thị Bạch Cát đã ngã xuống ở tuổi 28, giữa những ngày xuân bi tráng nhất của dân tộc, mang theo cả một thời thanh xuân tươi đẹp chưa từng hối tiếc.

Cuộc đời của Liệt sĩ Lê Thị Bạch Cát là một bản anh hùng ca bi tráng về người giáo viên nhân dân. Chị không chỉ dạy cho thế hệ sau bằng những trang giáo án trên bục giảng, mà còn để lại một bài học vĩ đại được viết bằng chính tuổi thanh xuân và máu xương của mình: Bài học về lòng yêu nước kiên trung và đức hy sinh cao cả.

Đứng trước tấm gương của người nữ giáo viên, nữ chỉ huy năm xưa, thế hệ thanh niên, đoàn viên hôm nay không khỏi suy ngẫm về trách nhiệm của mình. Chúng ta được sống trong hòa bình, được tự do học tập và theo đuổi ước mơ. Để xứng đáng với sự hy sinh của những người như chị Cát, tuổi trẻ hôm nay cần phải sống một cuộc đời có ý nghĩa, không ngừng rèn đức, luyện tài. Mỗi đoàn viên hãy biến lòng biết ơn thành ngọn lửa nhiệt huyết trong công việc và học tập, sẵn sàng gánh vác trách nhiệm với xã hội, để tiếp tục tô thắm thêm truyền thống vẻ vang của dân tộc trong thời đại mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn