Lời của một viên đá Thành Cổ
Bài thơ được viết dưới góc nhìn của một viên đá ở Thành cổ Quảng Trị, chứng kiến bao hy sinh và khát vọng hòa bình.
Ta là viên đá âm thầm,
Nằm trong Thành cổ bao năm tháng dài.
Có thời lửa đạn không ngơi,
Có thời đất đỏ một trời bi thương.
Biết bao người lính lên đường,
Đã nằm lại với quê hương của mình.
Máu hòa cùng đất lặng thinh,
Để cho đất nước thanh bình hôm nay.
Người qua xin chớ vội vàng,
Hãy nghe đất kể muôn vàn nhớ thương.
Trong từng viên đá bình thường,
Có hồn dân tộc, có hương giống nòi.


