LỜI DẶN CỦA MẸ TRƯỚC GIỜ CHIA XA (1)
Câu chuyện ghi lại khoảnh khắc trước giờ lên đường nhập ngũ – khi người mẹ không nói nhiều, nhưng từng lời dặn trở thành hành trang tinh thần theo người lính suốt chặng đường chiến tranh.
Ngày tôi lên đường nhập ngũ, mẹ không khóc. Ít nhất là không khóc trước mặt tôi. Nhưng tôi biết, trong lòng mẹ đang dậy lên bao nhiêu nỗi lo lắng, bởi tôi đã từng là đứa trẻ lớn lên trong vòng tay mẹ suốt những năm tháng chiến tranh.
Buổi sáng hôm ấy, mẹ dậy rất sớm. Mẹ nấu cho tôi bữa cơm giản dị, đầy đủ hơn ngày thường một chút. Mẹ gắp cho tôi miếng ngon nhất, bảo tôi ăn cho no. Tôi ăn mà cổ họng nghẹn lại, không nói được gì nhiều.
Trước giờ đi, mẹ lấy trong hòm gỗ ra vài bộ quần áo đã giặt sạch, gấp gọn gàng. Mẹ đưa tôi chiếc khăn tay cũ, bảo mang theo phòng khi cần. Chiếc khăn đã sờn mép, nhưng là thứ mẹ luôn giữ kỹ.
Khi chỉ còn hai mẹ con, mẹ mới dặn tôi. Giọng mẹ nhỏ, chậm rãi. Mẹ dặn tôi giữ gìn sức khỏe, biết nghe chỉ huy, biết thương đồng đội như anh em ruột thịt. Mẹ không dặn tôi phải lập công, cũng không dặn tôi phải gan dạ. Mẹ chỉ nói: “Còn sống mà về là mẹ mừng rồi.”
Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng sau này. Giữa bom đạn, khi cái chết đến rất gần, tôi lại nhớ đến lời mẹ. Nó không làm tôi chùn bước, mà khiến tôi hiểu rằng, phía sau mỗi người lính là cả một mái nhà đang chờ đợi.
Trước khi tôi bước ra khỏi cổng, mẹ gọi lại, chỉnh lại cổ áo cho tôi, rồi đứng nhìn. Tôi quay đầu lại nhiều lần, thấy mẹ vẫn đứng đó, nhỏ bé giữa sân nhà. Tôi không dám quay lại lần nữa, sợ mình sẽ không đủ can đảm bước tiếp.
Lời dặn của mẹ trước giờ chia xa không phải là những lời hoa mỹ. Đó là những câu nói giản dị, nhưng đủ để nâng đỡ tôi qua những thời khắc khó khăn nhất của đời lính.



