Lời dặn của mẹ trước giờ lên đường
Trong cuộc đời người lính Nguyễn Văn Đại, sinh năm 1946, quê ở Nghi Lộc, Nghệ An, có lẽ một trong những ký ức khó quên nhất là những giờ phút trước ngày lên đường nhập ngũ. Khi ấy, ông còn là một chàng trai trẻ, đứng trước ngưỡng cửa của một chặng đường mới, vừa háo hức vừa lưu luyến gia đình.

Trong cuộc đời người lính Nguyễn Văn Đại, sinh năm 1946, quê ở Nghi Lộc, Nghệ An, có lẽ một trong những ký ức khó quên nhất là những giờ phút trước ngày lên đường nhập ngũ. Khi ấy, ông còn là một chàng trai trẻ, đứng trước ngưỡng cửa của một chặng đường mới, vừa háo hức vừa lưu luyến gia đình.
Trong căn nhà quê giản dị, người mẹ nhìn con chuẩn bị hành trang. Không có nhiều lời hoa mỹ, lời dặn của mẹ chỉ là những câu nói mộc mạc nhưng chứa đựng tình thương sâu sắc: đã lên đường thì phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, biết thương yêu đồng đội, giữ gìn sức khỏe và sống sao cho xứng đáng với quê hương, gia đình.
Nguyễn Văn Đại nhớ rằng, điều khiến ông xúc động nhất không phải là những hành trang mang theo, mà chính là ánh mắt và tình cảm của mẹ trong giờ phút chia tay. Người mẹ nào cũng mong con được bình an trở về, nhưng trong hoàn cảnh đất nước lúc bấy giờ, tình yêu gia đình hòa cùng trách nhiệm đối với Tổ quốc.
Rời quê hương Nghi Lộc, những lời mẹ dặn trở thành hành trang tinh thần theo người lính trẻ trên suốt chặng đường quân ngũ. Mỗi khi gặp khó khăn, ông lại nhớ đến gia đình và nhớ lời mẹ căn dặn.
Nhiều năm sau, khi đã trở về quê hương, những lời nói giản dị của mẹ vẫn còn nguyên trong ký ức. Đó không chỉ là lời tiễn con của một người mẹ, mà còn là tình yêu thương, niềm tin và sự động viên của hậu phương dành cho người con lên đường làm nhiệm vụ.
Có những lời dặn chỉ kéo dài vài phút, nhưng có thể theo một người suốt cả cuộc đời. Với Nguyễn Văn Đại, lời mẹ dặn trước giờ lên đường chính là một phần ký ức thiêng liêng của những năm tháng tuổi trẻ.



