Lời dặn của mẹ trước ngày con đi
Đến một lúc nào đó, những đứa con cũng phải rời xa vòng tay mẹ để bước vào những chặng đường mới. Trong hoàn cảnh chiến tranh, sự chia xa ấy càng trở nên nặng nề hơn.
Ngày con chuẩn bị rời đi, mẹ không khóc nhiều như mọi người nghĩ. Bà lặng lẽ chuẩn bị đồ đạc, dặn dò từng điều nhỏ. Những lời dặn không dài, nhưng chứa đựng tất cả tình thương và sự lo lắng.
Bà chỉ nói: “Đi đâu cũng phải giữ mình.” Một câu nói đơn giản, nhưng khiến người con nhớ mãi. Trong ánh mắt của mẹ, vừa có sự tự hào, vừa có nỗi lo không thể nói thành lời.
Khi con đi rồi, bà trở lại cuộc sống thường ngày, nhưng trong lòng luôn dõi theo từng bước chân của con. Mỗi tin tức nhận được đều khiến bà vừa mừng vừa lo.
Sau này, khi gặp lại, người con mới hiểu rằng, điều lớn nhất mẹ cho mình không phải là lời nói, mà là sự hy sinh thầm lặng trong suốt quãng thời gian xa cách.



