Thân nhân liệt sĩ, người có công

LỜI DẶN DÒ DƯỚI GỐC ĐÀO RỪNG

LỜI DẶN DÒ DƯỚI GỐC ĐÀO RỪNG

Lai Châu05/02/2026Đoàn xã Phong Thổ (sưu tầm) (Đoàn xã Phong Thổ (sưu tầm))3 lượt xem0 lượt chia sẻ

LỜI DẶN DÒ DƯỚI GỐC ĐÀO RỪNG

Ông Việt khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt đục mờ theo thời gian bỗng trở nên tinh anh lạ thường khi nhắc về buổi sáng cuối cùng ấy. Đó là một ngày đầu xuân năm 1979, tiết trời vùng cao Phong Thổ vẫn còn vương những màn sương muối dày đặc, lạnh buốt đến tê dại. Cha ông – khi ấy là một chiến sĩ can trường – đang thắt lại dải xà cạp, chuẩn bị lên đường thực hiện nhiệm vụ canh giữ biên thùy.

“Việt à, lại đây cha dặn,” giọng người cha trầm ấm nhưng đanh thép, vang lên giữa sân nhà đất. Ông Việt lúc đó đã là một người đàn ông trưởng thành ngoài ba mươi, nhưng trước mặt cha, ông vẫn thấy mình như đứa trẻ nhỏ.

Cha ông đặt bàn tay thô ráp, nứt nẻ vì sương gió lên vai con trai, đôi mắt nhìn thẳng về phía những đỉnh núi mờ xa, nơi giáp ranh biên giới:

“Bản mình có cái tên Thèn Xin, nghĩa là nơi thần tiên ban phúc. Muốn giữ được phúc, giữ được nương ngô, cái đầu con phải tỉnh, cái chân con phải vững. Cha đi chuyến này là để giữ cái hàng rào cho bản, giữ cái nếp nhà cho các cháu. Ở nhà, con là trụ cột, phải thay cha chăm lo cho già trẻ, đừng để cái bụng dân bản mình phải đói, đừng để cái tâm người bản mình phải lung lay.”

Khắc sâu nhất trong tâm khảm ông Việt là lời dặn cuối cùng trước khi cha quay lưng bước đi vào màn sương: “Lính mình không sợ súng đạn quân thù, chỉ sợ lòng dân không yên. Con ở lại, phải sống sao cho xứng là con trai của đại ngàn, phải giữ lấy từng tấc đất mà tổ tiên để lại, dù có phải đánh đổi bằng mồ hôi hay máu.”

Bóng dáng người cha cứ thế nhỏ dần, rồi mất hút sau những rặng đào rừng đang chúm chím nụ. Ông Việt đâu ngờ rằng, cái gật đầu hứa với cha lúc ấy lại là lời thề suốt cả cuộc đời ông. Khi tiếng súng biên giới nổ ra vào tháng 2 năm 1979, người chiến sĩ Giàng Lở đã ngã xuống trong tư thế của một người anh hùng bảo vệ bờ cõi.

Giờ đây, ở tuổi 81, ông Việt vẫn thường ngồi nhìn về hướng biên giới. Mỗi khi gió ngàn thổi về, ông lại như nghe thấy tiếng cha thì thầm bên tai. Lời dặn dò năm ấy không chỉ là ký ức cá nhân, mà đã trở thành kim chỉ nam cho cả gia đình, dòng họ. Con cháu ông hôm nay, đứa làm cán bộ, đứa làm thầy giáo, đứa bám bản sản xuất, tất cả đều mang trong mình dòng máu kiên cường và lời thề giữ đất của người chiến sĩ Giàng Lở năm nào.

Bản Thèn Xin hôm nay đã thay da đổi thịt, những mái nhà ngói đỏ tươi mọc lên giữa đại ngàn xanh ngắt. Ông Việt tin rằng, ở nơi xa xôi kia, cha ông chắc hẳn đang mỉm cười, bởi lời dặn của người đã được con cháu gìn giữ vẹn nguyên như mạch nước suối trong chảy mãi không ngừng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn